Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 713: CHƯƠNG 713: ĐÂY LÀ BẠN GÁI GIANG CHU, VẬY KIA THÌ SAO?

Giang Chu vội vàng cúp điện thoại, nụ cười còn mang theo vẻ đắc ý và tàn nhẫn.

“Anh làm sao vậy?”

Sở hoa khôi cảm thấy Giang Chu rất kỳ lạ, nhịn không được mà nhăn mũi một cái.

Giang Chu thuận thế véo mặt nàng một cái: “Không có gì, chỉ là thấy vui vẻ thôi.”

“Ồ!”

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược đã thu xếp hàng kiện hành lý cuối cùng.

Ba người leo lên xe, chậm rãi lái ra khỏi khu biệt thự.

Giang Chu vừa lái đến ngã tư đầu tiên, điện thoại di động của hắn liền vang lên lần nữa.

Nó bắt đầu run run ở trong đũng quần, run rẩy mạnh đến mức khiến cho tâm thần nhộn nhạo.

“Nghe điện thoại giúp anh, ở túi quần bên trái ý!”

“Ừm!”

Phùng Tư Nhược vươn bàn tay nhỏ non mịn, lấy điện thoại di động ở trong túi Giang Chu ra.

Kết quả không cẩn thận lại sờ nhầm, gò má chợt đỏ bừng.

Mặc dù nàng đã nhìn thấy rất nhiều lần, nhưng…

Nhưng vẫn là thật đáng sợ thật đáng sợ thật đáng sợ!

“Đừng sờ mó lung tung, mau nghe điện thoại đi!”

Giang Chu quay đầu nhìn nàng một chút, xem có phải nàng cố tình hay không.

Lấy tính cách của Phùng ngốc manh, đại khái là không thể cố tình rồi.

Cùng lúc đó, cuối cùng thì Phùng Tư Nhược cũng lấy được điện thoại di động từ trong túi của Giang Chu ra ngoài, trên gương mặt xinh đẹp viết đầy ủy khuất.

Rõ ràng là không phải nàng sờ lung tung.

Ai bảo điện thoại di động của Giang Chu lại nằm ở chỗ gần như vậy chứ.

Phùng Tư Nhược vừa nghe máy.

“Giang đại ca, van xinh ông, mau giải thích giúp tôi đi, nhanh lên, bằng không là sẽ có án mạng đấy.”

Giang Chu tỏ vẻ khinh bỉ: “Người anh em, địa vị gia đình của ông thật sự là quá thấp đấy.”

Giọng nói của Quách Vĩ liền xa dần: “Hân Hân, em nghe thấy chưa, anh đã nói đó là Giang Chu rồi mà.”

“Ông cmn không lưu số điện thoại của tôi sao?”

“Tôi có lưu mà, nhưng Hân Hân không tin, còn nói tôi giấu đầu hở đuôi.”

Phụ nữ quả nhiên là một sinh vật không nói lý.

Giang Chu bật xi nhan, đánh vô lăng qua bên đó: “Hai người mau đi thu dọn đồ đạc đi, nửa tiếng sau tôi sẽ đến trường của ông.”

Quách Vĩ rất bất ngờ mà a một tiếng: “Gấp gáp thế cơ à?”

“Ông đang làm thêm cái gì? Một tháng thanh toán một lần à?”

“Một ngày thanh toán luôn, nhưng mà tôi còn chưa thu dọn hành lý.”

“Vậy ông còn lảm nhảm cái gì, mau về thu dọn hành lý đi, quá giờ liền không chờ.”

Sau khi cúp điện thoại, Giang Chu đạp chân ga, từ từ tăng tốc.

Nửa tiếng sau, cổng phía bắc của đại học công nghệ thông tin.

Giang Chu dừng xe ở ven đường, sau đó lấy điện thoại di động ra để gọi cho Quách Vĩ.

Cũng không lâu sau, liền có một nam một nữ kéo hành lý xuất hiện ở cổng trường.

“Lạnh quá!”

“Đậu xanh, chạy một đoạn, mồ hôi ra thì còn càng lạnh hơn!”

Quách Vĩ kéo thân thể mập mạp, ném hai kiện hành lý vào cốp sau.

Sau đó, liền xoa xoa tay, rồi leo lên xe với bạn gái của mình.

“Chị Dương, đã lâu không gặp!”

Lần trước Sở Ngữ Vi đã gặp Dương Hân, cho nên hai người cũng không xa lạ.

Dương Hân cũng vội vàng cất tiếng chào hỏi, rồi lại rất khách khí và tán dương đối phương xinh đẹp.

Nhưng nói được vài câu, Dương Hân lại dùng ánh mắt kinh ngạc mà nhìn về phía Phùng Tư Nhược đang ngồi ở ghế lái phụ.”

Cô bé này… quá xinh đẹp.

Cùng một chỗ với một hoa khôi như Sở Ngữ Vi, mà cô bé này còn cho người ta cảm giác như nhỉnh hơn Sở Ngữ Vi một chút.

Nhất là hai con ngươi trong suốt, viết đầy hồn nhiên và ngây thơ kia…

Có điều, tại sao cô bé này lại ngồi ở ghế lái phụ bên cạnh Giang Chu?

Vị trí này vẫn luôn là vị trí chỉ thuộc về bạn gái thôi cơ mà?

“Xin chào, mình là Dương Hân, là bạn của Quách Vĩ!’

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Xin chào, mình là Phùng Tư Nhược, là bạn gái của Giang Chu.”

Dương Hân kinh ngạc mà há hốc miệng, trong con ngươi viết đầy không thể tin nổi.

Cô gái này mới là bạn gái của Giang Chu á??

Vậy Sở Ngữ Vi thì sao??

Chẳng lẽ lần trước là do mình hiểu lầm?

Quách Vĩ gãi đầu một cái, cậu ta cũng biết bạn gái mình đang tràn đầy khó hiểu.

Nhưng mà chuyện này đúng là rất khó giải thích trong một chốc một lát.

Chẳng may giải thích không tốt, còn rất dễ dẫn lửa thiêu thân.

Dù sao thì vật họp theo loài, ngưu tầm ngưu mã tầm mã.

Nếu như bạn gái của mình biết Giang Chu có rất nhiều bạn gái, vậy thì không biết cô ấy sẽ nghĩ mình như thế nào nữa.

Vì vậy, Quách Vĩ liền tằng hắng một tiếng, bắt đầu bắt chuyện với Giang Chu.

“Lão Giang, thật sự là lâu rồi không gặp, không ngờ ông lại trở nên đẹp trai đấy.”

Giang Chu không khỏi quay đầu nhìn tên nhãi Quách Vĩ này một cái: “Sao ông lại béo thành thế này rồi? Hẹn hò với nhau thì chỉ có một mình ông ăn hết cơm đúng không?”

Khóe miệng Quách Vĩ co quắp một cái: “Lão Giang, thật ra con người của ông rất tốt, chỉ là mọc thêm một cái miệng.”

Chương 713 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!