Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 726: CHƯƠNG 726: NGƯỜI THẦN BÍ XUẤT HIỆN TRONG MINH TIỀM SƠN TRANG!

“Cậu muốn định cư cùng Tiểu Tư Nhược ở Thượng Kinh?”

“Không phải là định cư, mà chỉ mua cái biệt thự để ở thôi, hưởng thụ cuộc sống sau khi cưới trước mà thôi.”

Phùng Y Vân nhìn về phía Phùng Sùng: “Anh, chúng ta cũng phải chuẩn bị của hồi môn cho tiểu Tư Nhược thôi.”

Phùng Sùng nhịn không được mà trừng mắt với Giang Chu: “Cứ như vậy mà còn đòi của hồi môn? Giao con gái cho tên này là anh đã thấy thua thiệt rồi.”

“Vậy cháu liền trực tiếp dẫn Tư Nhược bỏ trốn, đến khi đó ai khóc lóc cầu xin thì cháu cũng không dẫn cô ấy về.”

“Hít, em nghe thấy chưa, càng nghe là anh càng thấy tức giận rồi.”

Phùng Y Vân mỉm cười lắc đầu, không tiếp tục nói về cái đề tài này nữa.

Bởi vì Phùng Y Vân hiểu, anh mình vẫn luôn rất hài lòng với người con rể Giang Chu này.

Nếu như đổi thành người khác, thì anh mình còn chẳng thèm nói chuyện, chứ đừng nói là cãi nhau hay tức giận.

“Đúng rồi, Y Vân, bên trong sơn trang thế nào rồi?”

Phùng Y Vân nghe thế liền không cười nữa, vô thức hạ giọng xuống: “Không vào được Tiểu Lâu của cha, bọn họ cũng tự phụ trách ba bữa cơm một ngày.”

Phùng Sùng thở dài: “Xem ra chuyện này thật sự phát triển đến ngoài dự liệu của chúng ta rồi.”

“Thật ra thì chúng ta suy đoán nhiều cũng không có tác dụng gì, cứ chờ ngày mai là sẽ có kết quả thôi.”

“Mặc dù nói là nói như vậy, nhưng anh sợ chuyện sắp xảy ra sẽ khiến cho chúng ta không trở trở tay.

Hai người nói xong, liền đồng loạt nhìn về phía Giang Chu.

“Cậu có ý kiến gì không?”

Giang Chu ngẩng đầu lên: “Nếu như mọi người lo lắng dạ tiệc từ thiện sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy hãy để cho nó không diễn ra được đi.”

Phùng Sùng cảm thấy rất bất ngờ với câu trả lời này: “Đây là quyết định của ông ấy, cháu làm thế nào để nó không diễn ra được?”

“Dạ tiệc từ thiện được tổ chức ở đâu?”

“Trong Minh Tiềm Sơn Trang có một lầu các chuyên dành cho yến hội.”

Giang Chu gật đầu: “Vậy cháu thuê vài người, đi đập cửa thủy tinh ở chỗ đó, đến khi đó thì Phùng Viễn Sơn cũng ngại mà không dám mở tiệc chiêu đãi mọi người nữa rồi, đúng không?”

Sau khi nghe xong, Phùng Sùng tỏ vẻ ghét bỏ: “Sao cháu luôn giống một tên côn đồ thế?”

“Đây là biện pháp đơn giản và trực tiếp nhất rồi.”

“Nhưng mà cũng bởi vì thế, Phùng gia sẽ mất mặt, hơn nữa cũng là trị ngọn chứ không trị gốc, chuyện nên xảy ra thì nó vẫn sẽ xảy ra thôi!”

Giang Chu giang hai tay ra: “Vậy thì cháu cũng không có biện pháp nào tốt rồi, bằng không thì cam chịu số phận đi.”

Sắc mặt Phùng Sùng trở nên âm trầm hơn vài phần: “Tình cảnh của chúng ta bây giờ thật sự quá bị động.”

“Nhưng đến bây giờ, chú còn không được nhìn thấy mặt của Phùng lão gia tử, không bị động thì còn có thể làm gì?”

“Cháu nói đúng, hơn nữa, cũng là vì chúng ta không thể gặp ông ấy cho nên mới thấy bất an.”

Ban đêm, hơn mười chiếc xe vận tải đi vào Minh Tiềm Sơn Trang.

Sau khi xe dừng lại, rất nhiều người nhảy xuống xe, bắt đầu chuyển bàn ghế các loại.

Hiện trường có một người mặc tây trang đen chỉ huy, bắt đầu bố trí cho buổi dạ tiệc từ thiện ngày mai.

Mười mấy phút sau, toàn bộ lầu các đều được trang trí đẹp đẽ và xa hoa, khí thế.

Những chiếc ghế trong hội trường đều được phân chia theo thân phận và địa vị.

Đồng thời cũng bắt đầu tiến hành thử micro…

Những người này có vẻ như cực kỳ chuyên nghiệp, âm thanh khi di chuyển đồ vật cũng rất nhẹ nhàng.

Nhưng càng nhẹ nhàng như vậy, thì càng lộ ra một tia quỷ dị.

Giống như là bọn họ đang làm một chuyện gì đó không thể lộ ra ngoài, không thể để người khác biết, mà chỉ có thể lặng yên không một tiếng động vậy.

Mặc dù tất cả mọi người trong nhà đều biết, ngày may sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện.

Ngay cả mấy con chó trong góc tường cũng tương đối chờ mong.

Nhưng những người này vẫn vô thức mà tránh phát ra âm thanh quá lớn, quả thực là đang chột dạ.

Hiện tượng này chỉ có hai loại khả năng.

Hoặc là tố chất của nhân viên cao đến mức kỳ lạ.

Hoặc chính là nội tâm cảm thấy rất không an toàn.

Lúc này, trong tòa lầu các Công Chua ở một sườn dốc nhỏ.

Chiếc Maybach màu đen chậm rãi lái đến, dừng lại trước một gốc cây Ngô Đồng rất lớn.

Giang Chu, Phùng Sùng và Phùng Y Vân lần lượt xuống xe, đứng ở trên sườn dốc, nhìn về phía đám người đang bận rộn kia.

Dưới bóng đêm đen thùi lùi, rất nhiều lầu các trong sơn trang đều đã tắt đèn.

Lại công thêm bóng đêm đen xì, làm cho tất cả mọi thứ đều trở nên nặng nề và kiềm nén.

Ba người nhìn nhau không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn vào những công nhân đang bố trí cho buổi dạ tiệc từ thiện ngay mai.

Khi ánh trăng xuất hiện từ phía sau một đám mây rất dày và nặng.

Một chiếc xe Sedan màu đen chậm rãi lái vào Minh Tiềm Sơn Trang.

Chiếc xe này không nhanh không chậm đi thẳng về lầu các tổ chức yến hội.

Chương 726 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!