Sau khi chiếc xe đến mục đích, một người đàn ông mặc tây trang màu trắng xuống xe.
“Người kia là ai vậy?” Giang Chu nhìn về phía cha vợ của mình.
Phùng Sùng lấy lại tinh thần: “Người này là thư ký riêng của ông ấy.”
“Hơn nửa đêm rồi mà lại đến đây, người này đến kiểm tra tình trạng trang trí à?”
“Không biết nữa!”
Đúng lúc này, Phùng Y Vân bỗng nhiên giơ tay lên, còn nói: “Nhìn kìa!”
Chỉ thấy vị thư ký riêng kia xuống xe xong thì không đi thẳng đến tòa lầu các tổ chức yến hội, mà là đi vòng qua xe hơi, rồi cung kính kéo cửa xe ra.
Phùng Sùng hơi cau mày, còn cho rằng người ngồi trong xe là cha mình.
Bởi vì…địa vị của người thư ký này rất cao, cho dù có gặp mình thì cũng sẽ lấy thái độ bạn bè để nói chuyện.
Ngoại trừ cha ra, thì người này sẽ không bao giờ lộ ra thái độ cung kính như vậy.
Nhưng điều làm cho Phùng Sùng bất ngờ là, người bước xuống xe không phải là gia chủ của Phùng gia, Phùng Viễn Sơn.
Mà là một người đàn ông ăn mặc khá mộc mạc.
Người đàn ông này có chiều cao gần với Giang Chu, chắc hẳn cũng phải 1m8.
Khóe mắt hơi cong cong, nhìn qua giống như là đang cười.
Nhưng rất rõ ràng là, khóe miệng người này không cong lên.
Sau khi người này xuống xe, đám công nhân đang trang trí hội trường lập tức lùi qua hai bên.
Sau đó, liền thấy vị thư ký riêng kia nói gì đó với người đàn ông này.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào hội trường.
“Người kia là ai vậy?”
Giang Chu không quá quen thuộc với người của Phùng gia, vì vậy liền phát ra một câu hỏi tương tự.
Nhưng hắn chờ một lúc lâu, mà vẫn không nhận được câu trả lời.
Bởi vậy, Giang Chu hơi quay đầu, liền phát hiện sắc mặt của Phùng Sùng và Phùng Y Vân đã trở nên cực kỳ ngưng trọng.
“Hai người cũng không biết?”
Phùng Sùng gật đầu: “Đúng là chú chưa từng nhìn thấy người này.”
Giang Chu ồ một tiếng, nhìn về phía Phùng Y Vân: “Vậy cô cô đã từng nhìn thấy chưa?’
“Khá quen, nhưng… lại cảm thấy chưa từng quen biết.”
“Nếu như là một người không quen biết, vì sao thư ký kia là cung kính với người này như vậy?”
“Chúng ta cũng đang suy nghĩ vấn đề này.”
Giang Chu sờ cằm một cái, yên lặng một lúc lâu rồi bỗng nhiên cất bước đi xuống dưới sườn dốc.
Phùng Y Vân và Phùng Sùng thấy thế, vội vàng gọi Giang Chu lại: “Cháu làm gì thế?”
“Cháu vụng trộm chạy qua, nghe xem bọn họ đang nói gì.”
“Cháu cũng đã là một đại gia có tài sản gần 100 tỷ rồi, làm sao còn thích làm cái loại chuyện lén lén lút lút này?”
Giang Chu dừng bước lại, nhìn về phía cha vợ của mình: “Ngài không muốn biết bọn họ đang nói gì à??”
Phùng Sùng nghẹn họng: “Chú… đúng là chú cũng muốn biết.”
“Vậy thì còn đứng ở đây làm gì, đi thôi!”
Phùng Sùng do dự một chút, rồi vẫn cất bước đi theo.
Tuy cái hành vi lén lút này rất đáng xấu hổ.
Loại người có thân phận và địa vị như ông sẽ không bao giờ làm, nhưng thời điểm này thì khác.
Thời điểm đặc thù, dùng biện pháp đặc thù cũng không có gì đáng trách.
Bởi vì chuyện khẩn cấp bây giờ là làm rõ ràng chuyện ngày mai.
Biến bị động thành chủ động.
Vì cái này, xấu hổ thì xấu hổ đi.
Hơn nữa, nghe trộm trong nhà mình thì có gì phải xấu hổ chứ?
Phùng Sùng đi xuống sườn dốc, trong lòng đột nhiên cảm thấy loại hành vi này có chút kích thích.
Bảo sao mọi người đều nói đàn ông đều là những chàng trai chưa lớn.
Lúc này, Giang Chu hóp lưng như mèo, bước chậm rãi qua bên đó.
Sau đó, vừa đi vừa nghỉ, lại hữu kinh vô hiểm mà vòng qua đám công nhân đang chuyển đồ.
Ngay sau đó, hắn dán lưng mình vào bức tường phía sau lầu các.
Đi từng bước nhỏ, chậm rãi di chuyển về phía hai cái cửa sổ lớn kia.
Phùng Sùng cũng đi theo quỹ tích hành động của Giang Chu, một đường đi đến gần, bước chân cũng chậm lại.
Sau đó ông vừa ngẩng đầu lên, Giang Chu đã leo lên ban công tầng hai.
Trời ạ…
Cái tên nhóc thối này từng làm kẻ trộm à?
Phùng Sùng nhìn động tác như nước chảy mây trôi của đối phương, liền hoảng sợ đến líu lưỡi.
Cái tên con rể này còn buôn bán kinh doanh cái gì.
Có thân thủ này mà không đi làm kẻ trộm thì đúng là uổng phí mà.
Dưới ánh trăng, Giang Chu nhìn vào bên trong nhà.
Hai lỗ tai của hắn dán chặt vào thủy tinh, cố gắng nghe ngóng những âm thanh ở bên trong.
“Sao cậu giống như là một tên trộm chuyên nghiệp vậy?”
“Khi còn bé cháu từng ở nhà bà nội, thường xuyên thừa dịp đêm hôm khuya khoắt mà đi trộm dưa của nhà hàng xóm, chưa từng bị bắt lần nào.”
Phùng Sùng nghe thế liền ngẩn ra: “Trước khi nhà cậu khó khăn đến mức còn không có dưa hấu để ăn à?”
Giang Chu quay đầu nhìn thoáng qua: “Không phải, dưa trộm được ăn ngon và ngọt hơn nhiều, có lẽ đây chính là hương vị ngọt ngào của thành quả lao động.”
Khóe miệng Phùng Sùng co quắp một cái.
Hóa ra là mình vẫn đánh giá nhân phân của tên nhóc này quá cao rồi.
Chương 727 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]