Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 728: CHƯƠNG 728: NGƯỜI THẦN BÍ XUẤT HIỆN TRONG MINH TIỀM SƠN TRANG! (3)

Cái gì mà cần cù, kiên cường, dũng cảm, thật thà…

Những cái từ ngữ này, hoàn toàn không có liên quan gì với tên này cả.

“Sao rồi sao rồi, có nghe thấy cái gì không?”

“Vị thư ký kia đang nói mấy chuyện ngày mai, đúng là không có gì đặc biệt.”

Phùng Sùng cũng định leo lên, nhưng thử vài lần đều thất bại: “Còn gì nữa không?”

Giang Chu yên lặng một lát, hai mắt đột nhiên sáng lên: “Hình như bên kia có một cô gái đi đến, còn có một cặp đùi đi tất đen rất đẹp.”

“???”

“Thật mà, cháu không gạt chú đâu.”

Phùng Sùng cau mày, lại có một loại xúc động muốn leo lên: “Nào, mau kéo chú lên với, để chú nghe một chút.”

Khóe miệng Giang Chu bỗng nhiên cong lên: “Cha vợ, ngài cũng không phải thứ gì tốt mà.”

“Cút, tôi là sợ cậu không quen với người Phùng gia, cho nên bỏ sót chuyện quan trọng.”

“Được rồi được rồi, ngài yên tâm đi, trên này chỉ có hai người bọn họ, không có đùi đẹp và tất chân gì đó đâu.”

“…”

Lúc này, trong Minh Tiềm Sơn Trang yên lặng như tờ.

Ánh trăng trên bầu trời thường xuyên bị những đám mây lơ lửng che khuất.

Còn có những cơn gió lạnh của mùa đông thổi qua.

Làm cho Giang Chu thấy hơi lạnh lẽo.

Nhưng vì cha vợ của mình, hắn vẫn kiên trì lắng nghe, cố gắng nghe ngóng những âm thanh ở bên trong.

Một số thời điểm không nghe thấy, thì hắn liền mở to mắt mà nhìn, hy vọng có thể dùng thị giác để kiếm được nhiều tin tức hữu dụng hơn.

Người đàn ông ăn mặc mộc mạc kia khoảng tầm 40 50 tuổi, chỉ là nhìn gương mặt thì tuổi tác cũng không khác Phùng Sùng là bao.

Tướng mạo rất bình thường, căn bản là loại người ném vào trong đám đông là không ai nhận ra.

Nhưng không biết vì sao, Giang Chu luôn cảm thấy người này có một tia gian trá.

Nhưng mà có một chuyện rất kỳ lạ làm cho hắn không thể không chú ý.

Đó chính là khi người này nghe vị thư ký kia nói chuyện, thì luôn tỏ về rất thật thà khiêm tốn.

Đây là một loại biểu cảm rất đối lập, gần như là khó có thể nhìn thấy ở trên cùng một người.

Trừ phi là người này đang giả vờ một loại biểu cảm trong đó.

“Phi… Tốt…”

“Phế …Hào…?”

“Phân…Hào…?”

Phùng Sùng nghe thấy Giang Chu lẩm bẩm, nhịn không được mà ngẩng đầu lên: “Cháu đang nói cái gì đó?”

Giang Chu quay đầu: “Vị thư ký kia đột nhiên lại hạ giọng xuống, cháu không nghe thấy cái gì cả, chỉ có thể đọc ‘khẩu hình’ thôi.”

“Cháu…cháu còn hiểu cả ‘khẩu hình’?”

“Không hiểu, nhưng cũng có thể đoán mà, chẳng may đúng thì sao?”

Phùng Sùng ồ một tiếng: “Ở giữa là gì?”

Giang Chu dịch chuyển cơ thể qua bên trái một chút: “Không biết, nhưng miệng người kia luôn nhắc đi nhắc lại đến mấy từ này, chắc là mấy từ rất quan trọng…”

Ở giữa?

Phế Hào?

Này cmn là cái gì chứ?

“Rốt cuộc cháu có làm được hay không?”

Giang Chu lắc lắc cánh tay đã hơi đau: “Cháu cảm thấy phim truyền hình đều cmn gạt người, nào có đọc ‘khẩu hình’ gì chứ, cháu chỉ thấy abc xyz mà thôi.”

Phùng Sùng cau mày lại: “Hay là ngày mai tìm một người chuyên nghiệp đến để hỏi một chút?”

“Đồ chơi này mà cũng có chuyên nghiệp à?”

“Không biết, để chú tìm người hỏi xem có biết ai biết đọc ‘khẩu hình’ hay không, cháu không cần đoán, cố gắng ghi nhớ là được rồi.”

Giang Chu gật đầu, cố gắng ghi nhớ cách phát âm của vị thư ký kia.

Cuối cùng nhìn một chút, hắn không khỏi thấy ghê tởm, cánh tay cũng nổi một tầng da gà.

Mẹ nó, nhìn chằm chằm môi của một người đàn ông, cảm giác này thật cmn kỳ quái.

Lát nữa trở về khách sạn, nhất định phải hôn cho Phùng Tư Nhược không xuống được giường, để làm dịu cái cảm giác này.

Một lúc lâu sau, hai người trong phòng bỗng nhiên không nói chuyện nữa.

Bọn họ chỉnh sửa quần áo, rồi rời khỏi chỗ này.

Giang Chu cũng thuận thế nhảy xuống dưới, vội vàng xoa xoa đôi bàn tay đã đông cứng của mình.

“Xong rồi, bọn họ sắp đi rồi.”

“Đi đâu?”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Hay là cháu trực tiếp nói cho chú biết Phùng Viễn Sơn muốn làm gì nhé?”

Phùng Sùng đột nhiên trợn tròn mắt lên: “Cháu biết à?”

“Cháu thì biết cái đếch gì.”

Nội tâm của Phùng Sùng bây giờ rất rối loạn, cho nên mới hỏi một vấn đề ngu ngốc như vậy.

Nhưng điều này cũng chứng tỏ ông đang rất lo lắng và buồn rầu.

Một người bỗng nhiên xuất hiện ở Minh Tiềm Sơn Trang, lại còn có thư ký riêng của cha đi cùng.

Hơn nữa ban đêm còn chạy đến đây để kiểm tra cho buổi dạ tiệc từ thiện ngày mai.

Loại tình hình này, càng nghĩ lại càng thấy rất kỳ lạ.

Đúng lúc này, Giang Chu chợt phát hiện đũng quần mình lóe sáng.

Ánh mắt hắn hơi hoảng hốt, vô thức mà che lại.

Kết quả vừa che, lòng bàn tay liền tiếp xúc với điện thoại di động của mình.

“Mẹ kiếp, làm mình sợ muốn chết, cứ tưởng nó chuyện bị nổ tung nữa.”

Giang Chu thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại di động ra xem.

Trên màn hình điện thoại xuất hiện hai chữ rất to: Phùng Nhạc.

Chương 728 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!