Khi cha vợ đưa thiệp mời cũng đã nói.
Người đề cử mình với Phùng Viễn Sơn không phải cha vợ, mà là người từng hợp tác với mình, Phùng Nhạc.
Tuy rằng Giang Chu không hiểu mục đích của Phùng Nhạc là gì.
Nhưng nói tóm lại, hắn vẫn được coi là vị khách mà Phùng Nhạc mời đến.
Bữa dạ tiệc từ thiện sẽ được bắt đầu vào ngày mai, nếu Phùng Nhạc thành tâm mời mình đến Phùng gia làm khách, vậy Phùng Nhạc gọi điện thoại cho mình cũng không có gì kỳ lạ.
Một phút trò chuyện kết thúc, Giang Chu liền nhét điện thoại di động vào túi áo.
“Phùng Nhạc nói là muốn gặp cháu một lần, nói là có chuyện muốn tâm sự.”
Phùng Sùng yên lặng một lát, sau đó liền gật đầu, mở miệng: “Xem ra Phùng Nhạc cũng nhận ra có điều không đúng.”
Giang Chu tương đối tán thành cái suy nghĩ này: “Phùng Nhạc cũng không phải người ngu, chúng ta đoán được thì Phùng Nhạc cũng có thể đoán được.”
“Vậy cháu định làm gì?”
“Nếu như Phùng Nhạc mời cháu đến, vậy không muốn đi gặp cũng không được, hơn nữa, cháu còn thể thăm dò ông ta một phen.”
Phùng Sùng cảm thấy đây cũng là một biện pháp hay: “Được, vậy cháu đi tìm Phùng Nhạc đi, chú và Y Vân sẽ đi tìm người biết đọc khẩu hình.”
Giang Chu nhịn không được mà trợn tròn mắt lên: “Thật sự có người luyện cái này sao?”
“Không biết, nhưng dù sao cũng tốt hơn là lo lắng suông, đây là đầu mối duy nhất của chúng ta bây giờ.”
“Được rồi, vậy chúng ta liền chia ra hành động!”
Phùng Sùng đang định rời đi, bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Tư Nhược làm sao bây giờ? Con bé ở khách sạn một mình có an toàn không?”
Giang Chu nhớ ra bạn gái ngốc manh của mình: “Không có gì, cháu sẽ mang cô ấy đi dự tiệc.”
“Cháu dẫn Tư Nhược đi gặp Phùng Nhạc? Vậy chẳng phải quan hệ của chúng ta sẽ bại lộ sao?”
“AH… cái này thì không đâu.”
Phùng Sùng tỏ vẻ buồn bực: “Phùng Nhạc biết chuyện của cháu và Tư Nhược? Vậy vì sao Phùng Nhạc không nghi ngờ quan hệ của chúng ta?”
Giang Chu do dự một chút rồi mới mở miệng: “Nói một cách chính xác, thì Phùng Nhạc đã từng định giới thiệu cháu gái cho cháu, chỉ là ông ta không biết cháu và Tư Nhược đã biết nhau từ trước thôi.”
“Cái gì?!”
“Cha vợ, ngài đừng kích động!”
Sắc mặt Phùng Sùng nhất thời biến thành tái nhợt: “Phùng Nhạc dám dùng con gái chú để lôi kéo đồng bạn hợp tác á? Mẹ kiếp!”
Giang Chu vội vàng làm một thủ thế im lặng: “Cha vợ, ngài nhỏ giọng một chút, vị thư ký kia chưa đi xa đâu.”
“Dẫn chú đi gặp Phùng Nhạc, chú muốn lột da tên này!”
“Chú tỉnh táo một chút đi, bây giờ không phải là lúc để trả thù, hơn nữa, không phải cháu đã trừng trị Phùng Nhạc cho chú rồi sao, một cái hạng mục tốt như vậy mà thành ra thế này, ông ta cũng đã nhận được quả báo và trừng phạt rồi.”
Phùng Sùng hít một hơi thật sâu: “Chờ dạ tiệc từ thiện kết thúc, chú phải đánh cho tên này ị ra shit mới thôi!”
“Ngài tởm quá…”
“Cút!”
Phùng Sùng tức giận siết chặt tay, hùng hùng hổ hổ đi ra, vòng qua sườn dốc tìm Phùng Y Vân.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà chép miệng một cái.
Thì ra không chỉ có chú Sở mới nóng tính.
Mấy ông cha vợ này, hình như là không ai có tính tình tốt cả.
Không thể trêu vào không thể trêu vào.
Sau này vẫn khiêm tốn làm người thì tốt hơn.
Giang Chu quay đầu nhìn thoáng qua tòa lầu các ở phía sau, hai mắt từng bước thâm thúy hơn.
Sau đó, hắn rời khỏi Minh Tiềm Sơn Trang, ngồi taxi về khách sạn.
Tầm 11 giờ đêm, trong phòng 603.
Ti vi đang phát sóng tập cuối của bộ phim “Tam thiên kim họ Hạ!”
Ba chị em vốn đang tranh giành cấu xé nhau từ đầu phim, thế mà lại thân thiết như xưa.
Còn ôm nhau, thân thiết gọi chị chị em em như chưa từng có thù hận gì.
Đây đại khái là đặc điểm của phim truyền hình trong nước đi.
Đại đa số đều trái ngược với kết cục ngoài thực tế.
Thực tế không có tha thứ và tỉnh ngộ, chỉ có sai lầm nối tiếp sai lầm mà thôi.
Giang Chu đứng ở cửa nhìn một lúc, biểu thị cảm thán với cái kết cục này.
Chị gái và em gái tranh giành một người đàn ông, hầu như cả hai đã sử dụng hết tất cả vốn liếng.
Tuy rằng cuối cùng em gái buông tay, ly hôn với anh rể.
Mà anh rể cũng tu thành chính quả với người mình yêu thật lòng là chị gái.
Nhưng mà… cuộc sống sau này phải làm sao bây giờ?
Gặp mặt nhau không thấy mất tự nhiên sao?
Giang Chu hít một tiếng, lòng thầm nói gia đình này chơi thật là cmn biết chơi.
Đã như vậy rồi mà còn có thể hòa thuận!
Thật không biết là em gái quá sảng khoái hay là chị gái quá hào phóng nữa.
Những cái khác thì không nói, trái lại thì ông anh rể này sướng nhất rồi.
Đơn giản chính là tấm gương của những thanh niên mẫu mực như mình.
Còn bên kia, Phùng Tư Nhược đã nói chờ hắn về thì đang lăn ra ngủ.
Cả người nằm nghiêng qua bên phải, cái mông mượt mà hơi vểnh lên.
Hô hấp của nàng mềm mại nhẹ nhàng mà đều đều, biểu cảm ngoan ngoãn như một con thỏ nhỏ.
Hàng lông mi càng thêm cao vút bởi vì đang nhắm mắt.
Cái váy bị kéo lên, hai cái chân thon dài trắng nõn đã lộ ra ngoài không khí.
Trong miệng còn lẩm bẩm vài câu gì đó.
Chương 729 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]