Ánh mắt Giang Chu hiện lên vẻ cưng chiều, lập tức nhẹ nhàng đi qua.
Hắn đi đến bên giường mới dừng lại, đưa tay sờ mái tóc của nàng.
“Phùng Tư Nhược?”
“Ừm…”
“Đang ngủ?”
Giấc ngủ này của Phùng ngốc manh không sâu, cho nên gọi một cái là tỉnh.
Nhưng mà đầu óc của nàng vẫn mơ mơ màng màng, trong đôi mắt xinh đẹp viết đầy mờ mịt.
Nhưng chuyện này không làm lỡ việc nàng thấy vui vẻ khi nhìn thấy Giang Chu.
“Anh đã trở về nha?”
Giang Chu véo má của nàng một cái: “Ngủ rất ngon nha, có nhớ anh hay không?”
Phùng Tư Nhược ngáp một cái, vô thức gật đầu.
“Thay quần áo đi, anh dẫn em ra ngoài chơi, em chỉ phụ trách ăn, không cần nói gì cả.”
Phùng Tư Nhược ngẩng đầu lên: “Cùng ai nha?”
“Cùng chú hai của em, Phùng Nhạc.”
“Ồ, vậy em đi chải đầu, anh chờ em một lát.”
“Ừm, đi thôi!”
Phùng Tư Nhược xuống giường, giẫm chân đôi dép bông đi vào nhà vệ sinh, sau đó dùng lược của khách sạn mà bắt đầu chải những sợi tóc bị rối khi ngủ.
Giang Chu ngồi ở bên giường một lúc, lại cảm thấy hơi buồn chán, thế là hắn cũng đi vào nhà vệ sinh.
Hắn dựa ở khung cửa, nhìn đôi chân của Phùng Tư Nhược, da thịt trắng nõn dưới ánh đèn lại tỏa ra một vẻ non mịn như ngọc.
Cô bé này, chắc chắn là yêu tinh.
Phùng Tư Nhược chải đầu, kỳ quái nhìn Giang Chu: “Anh làm gì nha?”
“Thưởng thức yêu tinh nhà ta một chút.”
“Ồ!’
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, chải tóc xong liền buộc thành đuôi ngựa.
Một lúc sau, hai người chuẩn bị xong liền rời khỏi khách sạn.
Đêm tối ở Bắc Hải, những ngọn đèn lộng lẫy chiếu sáng làm cho ánh trăng và sao ảm đạm đi không ít.
Giang Chu tìm Tiết Mạn Ny để mượn một chiếc xe, rồi đi vào trung tâm thành phố.
Phùng Tư Nhược ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, ánh mắt nhìn qua bên ngoài cửa sổ.
Đối với nàng mà nói, Bắc Hải chính là quê hương, nhưng sự phồn hoa của Bắc Hải vẫn luôn không thuộc về nàng.
Bởi vì nàng rất ít khi ra ngoài, rất ít khi đi dạo phố, nhất là buổi tối thì lại càng không.
Giang Chu vừa lái xe, vừa nhìn biểu cảm của Phùng Tư Nhược.
“Chậc chậc chậc, nhìn dáng vẻ chưa va chạm xã hội của em kìa.”
“Hừ!”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi một cái, quay đầu đi không để ý đến Giang Chu.
Dựa theo địa chỉ Phùng Nhạc gửi đến, Giang Chu lái xe đưa Phùng Tư Nhược đến số 46 đường Trường Xuyên.
Có điều, nơi này cũng không phải quán cà phê gì cả.
Bên kia chỉ có một bức tường màu đen có trang trí đèn nê ông.
Giang Chu nhìn bốn phía một chút, không khỏi ngơ ngác.
Nơi này cmn đâu có giống quán cà phê đâu?
Có phải Phùng Nhạc uống nhiều quá nên trêu chọc mình không?
“Em biết gần đây có quán cà phê nào không?”
Phùng Tư Nhược tràn đầy mờ mịt, mềm nhũn mà hỏi ngược lại một câu: “Đây là đâu nha?”
Giang Chu nghe thấy lời này, khóe miệng liền co quắp một cái.
Hỏi đường một thiếu nữ luôn ru rú trong nhà, có khác gì đàn gảy tai trâu không.
Hắn yên lặng một lát, liền lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho Phùng Nhạc.
Nhưng đúng lúc này, bức tường màu đen kia bỗng nhiên lại có một cánh cửa với phong cách ẩn giấu được mở ra.
Ánh đèn ấm áp ở bên trong liền trút xuống, còn có thể nhìn thấy bóng người hiện lên từ bên trong.
Lúc này, Phùng Nhạc mặc tây trang liền bước ra ngoài, trong miệng ông ta còn ngậm điếu thuốc.
Hình như Phùng Nhạc cũng đoán được thời gian, cho nên mới đi ra đón Giang Chu.
“Cậu em Giang, đã lâu không gặp!”
Giang Chu xuống xe, cười yếu ớt rồi bắt tay với Phùng Nhạc: “Tôi còn tưởng mình đi nhầm nữa, quán cà phê này còn không có cả biển luôn à.”
Phùng Nhạc vỗ vỗ bả vai của Giang Chu: “Đây là một quán cà phê theo dạng hội viên, người có thể đi vào trong phải có giá trị con người cao, và cần hội viên giới thiệu nữa, cho nên căn bản là không có biển hiệu gì cả.”
“Wow, hóa ra là địa phương mà kẻ có tiền mới có thể đến.”
Giang Chu gật đầu, lòng thầm nói mấy kẻ có tiền này thực sự là biết trang bức.
Uống cà phê còn phải làm thẻ hội viên, trà sữa không ngon hơn cái đồ chơi này à.
“Chú hai, chào buổi tối!”
Trong khi hai người nói chuyện, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên xuống xe.
Nàng buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo len cao cổ màu trắng sữa, vòng eo mảnh khảnh thon gọn và tinh tế.
Đôi mắt tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Phùng Nhạc vừa nhìn thấy cháu gái xuất hiện thì cảm thấy rất bất ngờ.
“Tư Nhược, cháu cũng đến rồi à?”
Phùng Tư Nhược gật đầu, cười ngọt ngào: “Cháu đi chơi với Giang Chu nha.”
Phùng Nhạc nhìn thoáng qua Giang Chu, ánh mắt từ từ thâm thúy hơn vài phần: “Cậu em Giang này, không ngờ cháu gái tôi lại thực sự rơi vào tay cậu đấy.”
“Cái thứ duyên phận này, nói cũng không nói rõ, dù sao thì nhìn nhau thuận mắt liền ở cùng nhau thôi.”
“Hai người… đã gặp phụ huynh của nhau chưa?”
Giang Chu ngước mắt lên, liếc nhìn Phùng Nhạc một cái: “Yêu đương mà thôi, cũng không phải muốn kết hôn, nên gặp phụ huynh quá sớm làm gì, quan niệm và tư tưởng của Phùng tổng hơi cổ hủ rồi.”
Chương 730 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]