Phùng Nhạc hỏi lại: “Còn chưa gặp à?”
“Cũng không thể nói như vậy, bởi vì đúng là đã gặp qua một vị.”
Phùng Nhạc liền biến sắc, mí mắt bỗng nhiên nhảy lên: “Cậu đã gặp anh cả của tôi rồi à?”
Giang Chu giả bộ vô cùng kinh ngạc: “Ngài nói cha của Tư Nhược à? Không có mà!”
“Vậy người mà cậu gặp là ai?”
“Không phải là ngài sao? Ngài là chú của Phùng Tư Nhược mà!”
“…”
“Chẳng lẽ không đúng sao?”
“Không không không, cậu nói rất đúng, tôi là chú ruột của Tư Nhược, cũng coi như là phụ huynh rồi, ha ha ha ha!”
Rõ ràng là Phùng Nhạc vừa thở phào nhẹ nhõm, rồi lại cười phá lên.
Hơn nữa, nụ cười này còn vui vẻ hơn nụ cười trước nhiều.
Bởi vì trong lòng Phùng Nhạc, Giang Chu là đồng bạn hợp bác của mình.
Tuy rằng Tụ Mỹ đang xuống dốc không phanh, khiến cho hai người kết thúc hợp tác.
Nhưng mặc kệ thế nào, thì Phùng Nhạc vẫn rất bội phục năng lực và thiên phú trong ngành internet của Giang Chu.
Hơn nữa, trong khái niệm của Phùng Nhạc, ông ta là người đầu tiên vươn cành ô liu cho Giang Chu.
Nếu như Giang Chu mà hợp tác với anh cả, tất nhiên ông ta sẽ có một loại cảm giác như may áo cho người khác mặc.
Nhưng mà bây giờ xem ra… Giang Chu và cháu gái của mình mới chỉ nằm ở giai đoạn tình đầu ý hợp mà thôi.
Cũng chưa suy nghĩ đến chuyện cưới xin gì cả.
Đây quả thực là rất phù hợp với quan điểm yêu đương của đám thanh niên bây giờ.
Cái gì mà yêu đương mà không lấy kết hôn là mục đích thì đều là đùa giỡn lưu manh.
Mấy lời này đã quá hạn từ lâu rồi.
Thậm chí có người còn chỉ thích yêu đương hẹn hò, cả đời này đều không muốn kết hôn nữa kìa.
Chuyện là mình lo lắng, chắc là do mình nghĩ nhiều thôi.
Phùng Nhạc mỉm cười, nhịn không được mà đưa tay vỗ vỗ bả vai của Giang Chu.
Giang Chu cũng rất lễ phép mà cười hai tiếng với Giang Chu, nhưng trong lòng lại nhịn không được mà thầm mắng một câu lão hồ ly.
Mẹ kiếp, nói bóng nói gió đều đang xác nhận xem hắn có quan hệ gì với Phùng Sùng không.
Thương nhân, nội tâm đều rất đen!
“Giang Chu, Tư Nhược, đừng đứng ở ngoài này nữa, nào nào, đi vào trong ngồi thôi.”
Phùng Nhạc thu nụ cười lại, vươn tay ra, làm ra một dấu tay xin mời.
Giang Chu thấy thế liền dắt Phùng Tư Nhược đi vào trong.
Trong quán cà phê chế độ hội viện này.
Có rất nhiều ăn mặc tây trang đang cười cười nói nói.
Khi nhìn thấy có gương mặt xa lạ xuất hiện, thì bọn họ đều lộ ra vẻ tò mò.
Có điều, những người này vẫn chú ý đến Phùng Tư Nhược nhiều hơn là Giang Chu.
Đây là một cô bé ngây thơ và hồn nhiên, xinh đẹp giống như một Thiên Sứ vậy.
Đúng là không nhìn thấy một mỹ nữ như vậy ở nơi như thế này nhiều.
“Nào nào nào, mời ngồi!”
Dưới sự dẫn đường của Phùng Nhạc, Giang Chu liền nắm tay Phùng Tư Nhược đi đến một cái ghế dài đã được đặt trước.
Sau đó, hắn gọi cho nàng một ly Cappuccino, cùng với một ít đồ ngọt và bánh ngọt.
Từ trước đến giờ, Phùng ngốc manh vẫn luôn rất nghe lời Giang Chu.
Trước khi đến đây, hắn đã giao cho nàng một nhiệm vụ, chính là vui chơi giải trí.
Cho nên, nàng chỉ cần vui chơi giải trí là được, còn đâu thì mặc kệ.
Lúc này, Giang Chu cởi áo khoác ra, dựng lên ghế.
“Phùng tổng, Tụ Mỹ bây giờ thế nào rồi?”
Phùng Nhạc nhấp một ngụm cà phê: “Cũng không tệ lắm, lưu lượng đang trở lại, lượng tiêu thụ cũng tăng cao hơn không ít.”
Giang Chu không khỏi giơ ngón tay cái lên: “Tôi biết ngay là Phùng tổng nhất định có thể ngăn cơn sóng dữ mà.”
“Nào có nào có, đây cũng là nhờ cậu đánh nền móng cho Tụ Mỹ thôi.”
“Phùng tổng quá khách khí rồi, đó là điều tôi phải làm mà.”
Hai người nhìn nhau cười, bầu không khí rất vui vẻ.
Nhưng tình trạng thực sự của Tụ Mỹ là rất kém cỏi, kém đến mức chẳng mấy chốc là sẽ phải đóng cửa.
Thật ra thì hai người đều ngầm hiểu chuyện này, chỉ là lấy nó ra làm lời nói dạo đầu mà thôi.
Quả nhiên, sau khi tiếng cười chấm dứt, Phùng Nhạc bỗng nhiên mở miệng.
“Giang Chu, cậu có hiểu về các xí nghiệp của Phùng gia chúng tôi không?”
Giang Chu thu nụ cười lại: “Từng xem qua tài liệu, bằng không thì tôi cũng sẽ không yên tâm mà hợp tác với Phi Độ.”
Phùng Nhạc liếc nhìn Phùng Tư Nhược, bỗng nhiên hơi hạ giọng xuống: “Không gạt cậu chứ, cha tôi đã mắc bệnh ung thư, thời gian không còn nhiều nữa.”
Giang Chu tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: “Tại sao có thể như vậy?”
Phùng Nhạc gật đầu: “Sinh lão bệnh tử, đây là quy luật mà không ai có thể thoát được, có nhiều tiền đi nữa thì cũng không thể trốn thoát.”
“Công nhận …”
“Nhưng mà chắc cậu cũng nghe lời đồn rồi nhỉ, rất có thể tôi sẽ là người thừa kế của Phùng gia.”
Giang Chu do dự một lát rồi gật đầu: “Đúng là tôi thường xuyên nghe thấy mấy lời đồn như vậy.”
Phùng Nhạc hít sâu một hơi: “Chỉ còn một chút nữa thôi là tôi sẽ trở thành người đứng đầu Phùng gia rồi, nhưng mà cái bước mấu chốt này lại phải nhờ vào cậu đấy, Giang Chu!”
“Tôi á???”
~~~~~~
hết bạo chương, trở về 6-9c một ngày như thường nhé!!!
Chương 731 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]