Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 732: CHƯƠNG 732: CÁI GÌ? NGƯỜI THỪA KẾ PHÙNG GIA LÀ MỘT NGƯỜI KHÁC?

Thật ra thì tất cả kinh ngạc của Giang Chu đều là giả vờ.

Nhưng mà lần này thì đúng là hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc thật.

Gia sản của Phùng gia thì liên quan móe gì đến một người như mình?

Đúng là mình cũng muốn.

Nhưng mà cái lão đầu tử hỏng bét Phùng Viễn Sơn kia có thể đồng ý sao?

“Phùng tổng nói như vậy là có ý gì?”

Phùng Nhạc cầm thìa khuấy đều ly cà phê: “Cha tôi vẫn luôn dạy dỗ tôi rằng, thành công vĩnh viễn không phải là một chuyện riêng, ông ấy có thể đưa Phùng gia lên đến trình độ này, thật ra là vì có rất nhiều quý nhân tương trợ.”

Giang Chu gật đầu: “Câu này không sai chút nào, trên con đường tôi đi cũng gặp được rất nhiều quý nhân.”

“Giang Chu, ý của cha tôi là, cậu chính là quý nhân của tôi.”

“Tôi á?”

Phùng Nhạc gật đầu: “Thời gian qua, ông ấy vẫn luôn xem cuốn sách kia của cậu.”

Giang Chu ngước mắt lên: “Chiến tranh Internet?”

“Đúng thế, hơn nữa ông ấy còn khen nội dung trong đó rất nhiều, có thể nói là khen không dứt miệng.”

“Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện ngài thừa kế Phùng gia?”

Phùng Nhạc mỉm cười: “Ông ấy nói, nếu như tôi có thể được cậu trợ giúp, thì ông ấy sẽ yên tâm mà giao Phùng gia cho tôi.”

Giang Chu hơi giật mình: “Thì ra Phùng lão gia tử coi trọng tôi như vậy.”

“Điều này chứng tỏ Giang Chu cậu là một kỳ tài!”

Giang Chu nhìn biểu cảm của Phùng Nhạc, liền cảm thấy Phùng Nhạc không giống như là đang nói đùa.

Nhưng hắn lại cảm thấy hết sức khó hiểu.

Bữa dạ tiệc từ thiện này xuất hiện rất quỷ dị.

Rõ ràng là Phùng Viễn Sơn có âm mưu gì đó ở chuyện người thừa kế này.

Hơn nữa, chuyện ở tòa lầu các yến hội cũng đã chứng minh điểm này.

Vậy tại sao Phùng Viễn Sơn còn hứa hẹn sẽ giao quyền thừa kế cho Phùng Nhạc chứ?

Hơn nữa, hình như Phùng Nhạc không nghi ngờ một chút nào, thậm chí còn thấy hơi hưng phấn.

Chẳng lẽ là do mình suy nghĩ nhiều?

Phùng Viễn Sơn muốn tổ chức dạ tiệc từ thiện chỉ là vì tuyên bố Phùng Nhạc là người thừa kế ở trước mặt tất cả mọi người?

Vậy ý nghĩa của buổi dạ tiệc từ thiện này ở nơi nào?

Hưởng thụ náo nhiệt lần cuối trước khi chết?

Không đúng.

Đôi mắt Giang Chu từng bước trở nên thâm thúy hơn.

Hắn luôn có một loại dự cảm, buổi dạ tiệc từ thiện này tuyệt đối sẽ là bước ngoặt của Phùng gia.

Nhưng mà vì sao Phùng Nhạc lại không phát hiện ra?

Lẽ nào Phùng Nhạc là loại người lúc nên thông minh thì không thông minh, lúc nên ngu ngốc thì lại không ngu sao?

“Phùng tổng.”

“Ừm? Làm sao vậy?”

Giang Chu sờ cằm một cái: “Ngài về Bắc Hải từ bao giờ vậy?”

Phùng Nhạc cảm thấy hơi khó hiểu với vấn đề này của Giang Chu: “Tôi vừa mới trở về thôi, làm sao vậy?”

“Vậy ngài đã trở về Phùng gia chưa?”

“Đúng là chưa về nhà, nhưng mà sao?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Không có gì, tôi chỉ tùy tiện nhắc đến thôi, có lẽ cái kia chỉ là một làn đồn nhảm thôi.”

Sau khi nghe xong, Phùng Nhạc không khỏi cau mày: “Lời đồn gì? Sao tôi lại không nghe thấy?”

“Có người nói, người thừa kế Phùng gia không phải ngài!”

“???” Mặt Phùng Nhạc đầy vẻ mờ mịt: “Chuyện này quá bất hợp lý, cậu nghe được từ đâu?”

Giang Chu khuấy đều ly cà phê: “Nghe được từ đâu cũng không quan trọng, chỉ là tôi cảm thấy người ta nói có sách mách có chứng, nói không chừng là thật.”

“Bọn họ nói như thế nào?”

“Theo như người kia nói, người thừa kế của Phùng gia sẽ không nằm trong Phùng gia, mà là một người thần bí khác.”

Sau khi nghe xong, Phùng Nhạc liền cười ha ha: “Giang Chu, hóa ra cậu không hiểu cha tôi, thảo nào cậu lại bị người khác lừa gạt.”

Giang Chu thản nhiên như không mà nhìn Phùng Nhạc: “Chẳng lẽ trong này có hiểu lầm gì à?”

“Đơn giản chính là sai lầm, cha tôi là một người cực kỳ bảo thủ, ông ấy còn không tin cả con gái ruột của mình, thì làm sao có thể giao tài sản cho người ngoài được chứ.”

“Thì ra là như vậy!”

“Cho nên… người thừa kế Phùng gia chỉ có thể là tôi.”

Giang Chu nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược đang cúi đầu ăn uống: “Vậy cha của Tư Nhược thì sao?”

Phùng Nhạc yên lặng một chút: “Đúng là anh cả rất có thực lực, thế nhưng ở trong một gia tộc, luôn có người được yêu quý hơn, cái này thì cậu hiểu chứ?”

“Ừm, tôi hiểu!”

“Cho nên, chuyện người thừa kế này, gần như là đã xác định rồi, cậu không cần để ý đến mấy lời đồn đó.”

“Vậy thì tôi yên tâm.”

Phùng Nhạc gật đầu, thuận miệng nói: “Đúng rồi, những tin đồn kia còn nói gì khác không?”

Giang Chu mỉm cười: “Bọn họ nói là, người thần bí kia đang ở trong Phùng gia, đồng thời đã tiếp quản toàn bộ sự vụ của Phùng gia, hiện giờ, tất cả người hầu bên cạnh Phùng lão gia tử đã bị thay đổi hết rồi.”

Phùng Nhạc kinh ngạc nhìn Giang Chu, sau đó tay phải ông ta liền run lên, suýt nữa thì làm đổ ly cà phê.

Tiếp quản toàn bộ sự vụ của Phùng gia, người bên cạnh cha đều bị thay đổi hết rồi?

Không… không thể nào.

Chuyện hoang đường như vậy, đơn giản là làm trò cười cho thiên hạ thôi!

Thế nhưng mà… thời điểm mấu chốt này, không thể có bất cứ nguy hiểm nào được!

Chương 732 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!