Phùng Sùng không đồng y: “Tới tiệm lẩu làm gì? Nhiều người lắm mắt, muốn bàn chuyện cũng không bàn được, cháu đến đây đi.”
“Nhưng mà… con gái của chú rất muốn ăn lẩu.”
“Ừm? Thật không? Vậy hai đứa chờ ở đây, chú đến ngay đây.”
Giang Chu cúp điện thoại di động, nhịn không được mà xì một tiếng khinh thường.
Bưng cái giá trưởng bối để ra lệnh cho mình, nhưng kết quả là vừa nghe thấy con gái muốn ăn lẩu, liền lập tức chạy như điên đến đây.
“Anh ăn chân vịt không?” Phùng Tư Nhược bỗng nhiên lên tiếng: “Cái này ăn ngon lắm.”
Giang Chu nhẹ nhàng ngẩng đầu lên: “Anh chỉ thích ăn em.”
Phùng Tư Nhược cúi đầu nhìn xuống chân của mình, sắc mặt nàng đã đỏ hồng: “Em không thích để cho anh ăn!”
Giang Chu hơi nheo mắt lại: “Anh không cần em thích, anh chỉ cần anh thích!”
“Hừ!”
Nửa tiếng sau.
Phùng Sùng lái xe đưa cô cô Phùng Y Vân và vị đại sư đọc khẩu hình kia đến.
Ba người đi vào tiệm lẩu đang ồn ào náo nhiệt, lượn vài vòng mới tìm được chỗ của Giang Chu.
Lúc này, Phùng Tư Nhược đang thở hổn hển mà gặm chân vịt.
Chân vịt bị ninh trong nồi rất mềm dẻo, nhưng lại rất khó cắn đứt.
Ăn cái đồ chơi này, chắc chắn là không thể thục nữ được rồi.
Nhưng Phùng Tư Nhược lại rất thích ăn cái món này, hơn nữa còn ăn hoài mà không chán.
Có điều, khi nàng nhìn thấy cô cô Phùng Y Vân, thì lực chú ý của nàng đã bị chuyển qua bên đó.
“Cô cô!’
Phùng Y Vân vừa nhìn thấy Phùng Tư Nhược, lập tức tươi cười rạng rõ: “Cháu còn nhớ rõ người cô cô này à?”
Phùng Tư Nhược có chút ngượng ngùng: “Ngày nào cháu cũng nhớ cô cô nha.”
“Nói bậy, lần trước cô đến Thượng Kinh tìm cháu, cháu lại vì Giang Chu mà trực tiếp ném cô cô lại, đúng chưa?”
“A…Cô biết rồi à?”
Phùng Y Vân nhịn không được mà chọc vào cái trán của Phùng Tư Nhược một cái: “Cái đồ không có lương tâm, cùi trỏ chĩa ra ngoài.”
Phùng Tư Nhược có chút ủy khuất: “Lần đó là ngoài ý muốn, cháu tưởng là Giang Chu tức giận.”
“Cái gì? Tên chó chết này còn dám giận dỗi?!” Phùng Sùng nghe xong, lập tức trừng mắt lên với Giang Chu.
Giang Chu nghe thấy thế thì vội vàng xua tay: “Ai ai ai, nói chuyện phiếm liền nói chuyện phiếm, đừng mắng chửi người mà!”
“Cậu còn dám bắt nạt con gái tôi, tôi sẽ vặn đầu chó của cậu xuống.”
“Thôi đi, ngài muốn vặn đầu chó của cháu thì phải đi xếp hàng lấy số đi thôi!”
“???”
Cô cô Phùng Y Vân tằng hắng một cái: “Được rồi, hai người đừng đấu võ mồm nữa, nói chuyện chính trước đi.”
Lúc này Phùng Sùng mới lấy lại tinh thần: “Đúng rồi, giới thiệu một chút, vị này là đại sư đọc khẩu hình, gọi là Trương Đại Giang là được!”
“Trương Đại Giang…”
Giang Chu quay đầu, quan sát người đàn ông bên cạnh Phùng Sùng.
Người này có dáng người cực kỳ nhỏ gầy, nhìn qua thì chắc chưa được 60 kg.
Trên người mặc một cái áo Jacket màu xanh đen, còn đội mũ lưỡi trai.
Nhìn tuổi tác thì khoảng chừng hơn 30…
Dung mạo khá bình thường, nếu vứt vào đám đông thì sẽ không có ai để ý, nhưng má ánh mắt thì rất sắc bén.
Giang Chu hơi gật đầu, lòng thầm nói không hổ là thám tử tư.
Nếu như vứt vào trong đám người thì căn bản là không thấy được, nhưng cặp mắt này lại cực kỳ khôn khéo.
“Trương tiên sinh, chào ngài!”
Trương Đại Giang gật đầu: “Chào ngài!”
Giang Chu nhìn về phía Phùng Sùng: “Anh ta thật sự không nghe thấy gì sao?”
“Ừm, tất cả giao lưu của anh ta đều dựa vào đọc khẩu hình môi của đối phương.”
“Thật cmn bật hack mà, có nhận đồ đệ không?”
Phùng Sùng lườm Giang Chu một cái: “Đừng lảm nhảm mấy lời vô dụng này nữa, mau để cho người ta xem đi!”
Giang Chu gật đầu, sau đó bắt đầu thể hiện ra những gì mình đã ghi nhớ.
Trương Đại Giang suy tính một chút, sau đó lắc đầu nói: “Không biết.”
Giang Chu nhịn không được mà trợn tròn mắt: “Con bà nó, không phải đã nói là đại sư đọc khẩu hình sao?”
“Tôi cần phải hợp những từ ngữ đơn âm tiết thành một câu nói thì mới có thể đọc được, nhưng hai chữ thì có rất nhiều khả năng.”
“Một câu nói à…”
Phùng Sùng nhìn về phía Giang Chu: “Cháu nhờ được câu nào không?”
Giang Chu suy tư một lúc, sau đó lại làm ra khẩu hình như muốn phát âm.
Trương Đại Giang sờ cằm một cái, do dự một lúc lâu rồi mới nói ra một câu: “Tên của ngài là Phùng Ngạo, ừm, chắc là như vậy rồi!”
Trương Đại Giang vừa nói xong, mấy người trên bàn ăn lập tức sửng sốt, trừ Phùng ngốc manh ra.
Sau đó, ba người hít sâu một hơi, dùng ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn nhau.
Người thần bí bỗng nhiên xuất hiện kia, vậy mà lại họ Phùng á?
Phùng Ngạo!
Sau khi Trương Đại Giang nói ra cái tên này, tất cả mọi người đều không nhịn được mà nín thở.
Người này cũng họ Phùng!
Còn đột nhiên xuất hiện ở trong Minh Tiềm Sơn Trang.
Thư ký riêng của Phùng Viễn Sơn rất tôn kính người này.
Hai người họ đi kiểm tra công tác trước buổi dạ tiệc từ thiện…
Sau khi tất cả những manh mối này được ghép lại trong đầu, sắc mặt Phùng Sùng bỗng nhiên trở nên vô cùng khó coi.
Ngay cả gân xanh cũng không nhịn được mà nổi lên, hai bàn tay siết chặt lại.
Chương 734 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]