Đúng là gia sản của Phùng gia sẽ không giao cho người ngoài.
Nhưng mà… nếu như bọn họ còn có một người thân mà không ai biết thì sao?
Mà người này còn xuất hiện ở giai đoạn mấu chốt nhất này, thậm chí còn được thư ký riêng của Phùng Viễn Sơn tự đón tiếp.
Chuyện này vốn là một chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhưng cộng thêm việc người kia cũng họ Phùng.
Hơn nữa, từ tuổi tác đến xem, thì người này có thể là cùng một đời với mình.
Kết quả này vượt xa khỏi những gì mà bọn họ từng tưởng tượng.
Nhưng mà sau khi biết cái khả năng này, Giang Chu lại cảm thấy tất cả mọi chuyện đều thông suốt, rộng mở trong sáng.
Manh mối vẫn thiếu sót kia, giờ đã đầy đủ rồi.
Không sai, nếu như Phùng Viễn Sơn còn có một đứa con khác.
Như vậy thì vì sao người này không thể là người thừa kế chứ?
Hiện giờ, mặc kệ là ngoại giới hay là nội bộ Phùng gia, tất cả đều cho rằng người thừa kế Phùng gia là Phùng Nhạc hoặc là Phùng Sùng.
Nhưng nếu như Phùng Viễn Sơn đã chọn xong từ lâu rồi thì sao?
Phùng Viễn Sơn chỉ không muốn người thừa kế mình lộ diện, nhưng cũng không phải là không tồn tại.
So sánh ra, vậy thì Phùng Sùng và Phùng Nhạc đều là công cụ hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Hai người họ tranh đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng lại có khả năng là may áo cho người khác mặc!
“Không thể nào!” Phùng Sùng nhìn Phùng Y Vân với ánh mắt hoảng sợ: “Chuyện này quá bất hợp lý rồi!”
Phùng Y Vân hít sâu một hơi: “Anh cả, anh đừng nóng vội, chuyện này chưa chắc đã giống như những gì chúng ta đang nghĩ đâu.”
“Không được, anh nhất định phải làm rõ xem người này từ đâu ra.”
“Chúng ta chỉ còn một buổi sáng ngày mai thôi, điều tra kiểu gì chứ?”
Giang Chu lấy lại tinh thần, nhìn về phía cha vợ mình: “Cha vợ, cô cô nói rất đúng, việc quan trọng bây giờ là ngăn cản buổi dạ tiệc từ thiện kia, không thể để nó diễn ra được, còn những chuyện khác thì để tính sau cũng được!”
Phùng Sùng hít một hơi thật sâu, cố gắng để cho mình tỉnh táo lại: “Phùng gia cất bước, không thể bỏ qua công lao của mẹ, Phùng gia phát triển đến bây giờ, không thể bỏ qua công lao của tôi, không thể bỏ qua Y Vân, cũng không thể bỏ qua Phùng Nhạc, ông ấy dựa vào cái gì mà có thể giao gia sản cho người khác?”
“Nhưng mà dựa theo huyết thống mà nói, thì người này cũng không phải người ngoài.”
“Đây chỉ là ý muốn của một mình Phùng Viễn Sơn mà thôi!”
Phùng Y Vân thở dài: “Anh cả, em tưởng rằng anh đã buông tha rồi mà.”
Phùng Sùng nghiến răng nghiến lợi: “Đúng là anh đã buông tha rồi, nhưng anh vẫn muốn đòi một câu công bằng với Phùng Viễn Sơn.”
“Cháu cảm thấy… có thể Phùng Nhạc cũng đã muốn đòi công bằng.”
“Cái gì?”
Giang Chu ngẩng đầu lên: “Lúc cháu gặp Phùng Nhạc, cháu cũng đã nói bóng nói gió chuyện này cho ông ta biết.”
Phùng Sùng hơi cau mày: “Ý của cậu là, lúc trước Phùng Nhạc căn bản là không phát hiện ra cái gì?”
Giang Chu gật đầu: “Phùng Viễn Sơn từng hứa hẹn là sẽ để Phùng Nhạc làm người thừa kế, có thể Phùng Nhạc cho rằng chuyện này đã nằm trong túi mình rồi, cho nên mới thả lỏng cảnh giác.”
“Nực cười, đám người chúng ta lại bị đùa giỡn thành ra như vậy sao?”
Giang Chu hít sâu một hơi, lòng thầm nói tranh đấu nội bộ gia tộc thật sự là quá phức tạp.
Mà đây còn chỉ là cuộc tranh đấu nội bộ của một gia tộc kinh doanh buôn bán thôi đấy.
Nếu như đặt ở nhà đế vương cổ đại, vậy thì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế sẽ đáng sợ đến trình độ nào chứ.
Khoan đã…
Bản thân mình cũng coi như là một hào môn quý tộc đi, nếu như sau này có rất nhiều đứa bé…
Những đứa bé này còn chưa chắc là có cùng một mẹ…
Má ơi, xong đời.
Chỉ nghĩ thôi mà đã thấy đầu sắp nổ tung rồi.
Mình không có thể không chọn người thừa kế, chờ mình chết liền chia đều tài sản đi.
Đúng lúc này, đũng quần của Giang Chu lại chấn động lần nữa.
Hắn mở điện thoại di động ra xem, trên màn hình có hai chữ rất to: Phùng Nhạc.
“Alo?”
“Giang Chu, cậu đang ở chỗ nào?”
Giọng nói của Phùng Nhạc có vẻ hơi uể oải, rồi lại lộ ra một tia vội vàng luống cuống.
Giang Chu không khỏi cảm thấy khó hiểu.
Không phải Phùng Nhạc nên đi Phùng Viễn Sơn sao?
Làm sao còn có thời gian gọi điện thoại cho mình?
“Tôi và Tư Nhược đang ăn cơm, Phùng tổng, có chuyện gì sao?”
“Tôi có chuyện cần cậu giúp một tôi, cậu gửi địa chỉ cho tôi, tôi đi đón cậu.”
“Tôi ở quán lẩu Haidilao, tầng năm khu trung tâm thương mại Bắc Hải!”
“Được, chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.”
Sau khi cúp điện thoại, Giang Chu nhìn về phía Phùng Sùng và Phùng Y Vân.
Lúc này, hai người bọn họ cũng đang nhìn Giang Chu, trong mắt lóe lên một tia nghi ngờ.
“Phùng Nhạc muốn gặp cháu, nói là có chuyện cần cháu giúp đỡ.”
Hai mươi phút sau, Giang Chu nhìn thấy Phùng Nhạc ở cửa khu trung tâm thương mại Bắc Hải.
Đối phương không nói hai lời mà trực tiếp kéo Giang Chu lên xe.
“Tiểu Thôi, đi Minh Tiềm Sơn Trang!”
“Vâng ông chủ!”
Mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Phùng tổng, ngài dẫn tôi đi đến nhà ngài làm gì?”
Phùng Nhạc hít sâu một hơi: “Giang Chu, cha tôi muốn gặp cậu.”
Chương 735 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]