Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 736: CHƯƠNG 736: NHÀ BỊ TRỘM RỒI, MÀ VẪN CÒN TỰ CẢM THẤY HÀI LÒNG? (2)

Giang Chu rất kinh ngạc: “Gặp tôi?”

Phùng Nhạc khẳng định lại: “Ừm, tuy rằng tôi không biết vì sao, nhưng cậu phải nói giúp tôi vài câu đấy.”

“Ngài đã hỏi chuyện ngừa thừa kế chưa?”

Phùng Nhạc nghiến răng: “Tôi còn chưa kịp hỏi, nhưng ông ấy đã biết là tôi đến vì chuyện này.”

Giang Chu kinh ngạc mà trợn tròn mắt lên: “Vậy Phùng lão gia tử nói thế nào?”

“Ông ấy không giải thích, chỉ bảo tôi mời cậu qua mà thôi.”

“???”

Rốt cuộc thì chuyện này là thế nào?

Giang Chu thật sự có một loại cảm giác mê man và mờ mịt.

Mình chưa từng gặp mặt lão đầu tư hỏng bét của Phùng gia này mà.

Mình cũng không có quá nhiều hứng thú với tài sản của Phùng gia.

Phùng gia lựa chọn người thừa kế thì liên quan móe gì đến mình?

Cha vợ tìm mình thì đã đành, dù sao mình cũng là con rể của ông.

Dù sao hai người thương lượng cũng tốt hơn một người.

Phùng Nhạc tìm mình thì cũng xong, dù sao mình cũng là khách của Phùng Nhạc mời đến.

Nhưng mà Phùng Viễn Sơn có lý do gì để tìm mình?

Thật sự là do đọc sách của mình rồi thấy đặc sắc quá, muốn gọi thần tượng đến để xin mình ký tên à?

Vô nghĩa.

Nào có khả năng hoang đường như vậy chứ?

“Phùng tổng, rốt cuộc thì vì sao cha ngài lại muốn gặp tôi?”

Phùng Nhạc yên lặng một lát: “Tôi cũng không rõ ràng.”

Giang Chu há hốc mồm: “Ngay cả cái này mà ngài cũng không biết, vậy mà ngài còn đến đón tôi?”

Phùng Nhạc nói: “Cha tôi nói là chỉ tâm sự vài chuyện đơn giản thôi, còn có thể giải đáp một ít nghi ngờ của cậu.”

“Nghi ngờ của tôi?”

Phùng Nhạc gật đầu hết sức nghiêm túc: “Cậu có nghi ngờ gì sao?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Nghi ngờ lớn nhất của tôi bây giờ là, cha của ngài cho rằng tôi có nghi vấn gì?”

“Thì ra cậu cũng không biết.”

“Tôi mà biết thì mới là lạ, tôi căn bản không quen biết ông ấy mà.”

Phùng Nhạc hút sâu một hơi: “Cha tôi nói cậu là quý nhân của tôi, tôi cho rằng ông ấy muốn gặp cậu vì vẫn muốn giao quyền thừa kế cho tôi.”

Giang Chu kinh ngạc mà liếc nhìn Phùng Nhạc một cái.

Người có biết nhà của ngài đã bị trộm rồi hay không?

Mà ngài còn tự cảm thấy hài lòng về bản thân à?

Phùng Nhạc căn bản không biết Giang Chu đang suy nghĩ gì trong lòng.

Đầu óc của ông ta bây giờ đã loạn cào cào, chỉ tập trung được vào mấy chữ quyền thừa kế mà thôi.

Còn những chuyện còn lại, đối với ông ta bây giờ thì căn bản là không quan trọng nữa.

Hoặc là có thể nói… những chuyện này chờ ông ta nắm được quyền thừa kế rồi mới xử lý.

Một lúc sau, chiếc Mercedes màu đen chậm rãi lái vào Minh Tiềm Sơn Trang.

Sau đó, dọc theo con đường chính, chậm rãi đi đến tòa biệt thự màu xám lạnh ở trung tâm của khuôn viên.

Căn biệt thự này rất khiêm tốn, căn bản là khó có thể phát hiện ra nó vào ban đêm.

Nhưng khi đến gần một chút, thì lại có thể cảm nhận được cách trang trí và thiết kế ở bên trong rất có khí thế.

Sau khi xe dừng lại, Giang Chu đẩy cửa bước xuống xe.

Phùng Nhạc đã đi đến trước cổng trước một bước, đẩy tay đẩy cửa ra.

Những ngọn đèn trong căn biệt thự này rất mờ.

Đây đại khái chính là thói quen của người cao tuổi đi.

Bọn họ không thích quá sáng sủa, cũng không thích quá ồn ào náo nhiệt.

Giang Chu đi theo Phùng Nhạc vào trong.

Sau đó leo lên một cái cầu thang rộng lớn, đi đến một căn phòng màu tro ở tầng hai.

Tầng này cũng không có gian phòng nào khác, chỉ có một cái cửa gỗ màu rám nắng rất lớn.

Có hai người đàn ông mặc tây trang đang canh giữ ở trước cửa.

Mỗi người đều mặt không biểu cảm, nhìn qua có vẻ rất nghiêm túc.

Phùng Nhạc tiến lại gần, vươn tay gõ cửa gỗ.

Cốc cốc cốc.

“Cha, Giang Chu đến rồi!”

Không lâu sau, cánh cửa gỗ nặng nề đã bị kéo ra.

Ở cạnh một cái cửa sổ khổng lồ sát mặt đất, có một bóng dáng gầy nhom đang nằm trên một chiếc ghế dựa cũ nát.

Giang Chu đi vào nhìn quanh, xác định đây là một thư phòng.

Chỉ là căn phòng này không bật đèn chùm trên đỉnh đầu, mà chỉ mở một cái đèn bàn tối tăm ở trên bàn sách.

Ngoài ra, thiết bị và nội thất của gian phòng này rất xoa hoa.

Giữa giá sách bên đối diện còn có nạm một cái sừng hươu.

Đố chơi này có thật có giả, nhưng xuất hiện ở trong thư phòng của Phùng lão gia tử, thì không cần nói cũng biết là thật hay giả.

Chỉ là có một chuyện rất kỳ lạ, chiếc ghế nằm cũ nát kia hoàn toàn không liên quan gì đến nội thất xa hoa của căn phòng này cả, thậm chí còn có chút không hợp nhau.

Nó giống như là một chiếc ghế nằm của một ông chủ bán dưa hấu vậy.

“Giang Chu, cậu vào đi thôi, tôi sẽ chờ ở bên ngoài!”

Giang Chu có chút bất ngờ: “Phùng tổng, ngài không vào cùng tôi sao?”

Phùng Nhạc lắc đầu, hạ giọng nói: “Cha tôi cũng không nói là muốn gặp tôi, nên tôi không thể đi vào, đây chính là quy củ.”

“Đậu xanh, quy củ nhà ngài thật cmn nhiều, chắc là ngài không được cha làm ngựa cho để cưỡi khi còn nhỏ nhỉ?”

“Giang Chu, không nên nói lung tung!”

Phùng Nhạc bị dọa đến nhảy dựng lên, suýt nữa thì vươn tay ra để chặn miệng Giang Chu lại.

Chương 736 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!