“Được rồi được rồi, tôi sẽ có chừng mực!”
Giang Chu khoát khoát tay, bước vào bên trong thư phòng.
Lúc này, hầu như tất cả người hầu trong phòng đều đi ra ngoài, trước khi ra còn đóng cửa lại.
Toàn bộ không gian này chỉ còn Giang Chu mà một ông già.
“…”
Giang Chu đứng yên lặng ở trên mặt thảm thủ công một lát, hắn phát hiện đối phương cũng không nói lời nào.
Vì vậy, hắn cũng không sốt ruột, cất bước đi đến trước kệ sách.
Hắn đi dọc theo kệ sách, phát hiện tất cả sách trên này đều là sách cổ.
Có Bình Pháp Tôn Tử bản đóng buộc chỉ, có Tư Trì Thông Giám bản đóng buộc chỉ.
Trừ cái đó ra, còn có một số sách văn học nước ngoài.
Những thứ liên quan đến kinh doanh và buôn bán thì lại không có nhiều.
Trong lúc Giang Chu đang tập trung xem giá sách.
Một tiếng nói già nua ở phía sau bỗng nhiên vang lên.
“Tìm cái gì vậy?”
“Tôi đang tìm xem có Kim Bình Mai bản có tranh minh họa không.”
Giang Chu nói xong, bầu không khí trong phòng liền đọng lại.
Lúc này Giang Chu mới ý thức được, người vừa nói chuyện là Phùng Viễn Sơn.
Lúc này, chiếc ghế nằm cũ nát kia bỗng nhiên phát ra một âm thanh nặng nề.
Két một tiếng.
Khi Giang Chu quay đầu nhìn qua, Phùng Viễn Sơn đã đứng lên, cũng đang nhìn hắn.
Khi khuôn mặt của Phùng Viễn Sơn xuất hiện ở trước mặt Giang Chu, trong lòng hắn bỗng nhiên căng lên.
Ông già này… rất giống với người thần bí bỗng nhiên xuất hiện kia.
Ngũ quan cũng rất nhỏ hẹp, khóe miệng hơi chếch xuống dưới.
Đường nét khuôn mặt hiện lên vẻ trung hậu thật thà, nhưng ánh mắt lại thâm sâu như biển.
“Tôi không xem loại sách đó!”
Giang Chu gật đầu: “Không biết Phùng lão gia tử ngài tìm tôi có chuyện gì?”
Phùng Viễn Sơn ho khan hay tiếng, cười khẽ: “Thời gian gần đây đọc cuốn sách của cậu, cảm thấy nó rất thú vị, lại nghe nói cậu và Phùng Nhạc là bạn, cho nên mới muốn tâm sự với cậu.”
“Cuốn sách kia chỉ viết vớ vẩn mà thôi.”
“Tôi thấy chưa chắc đâu.”
Giang Chu ngồi xuống trước mặt Phùng Viễn Sơn, nhìn ông ta móc một bao thuốc lá ở trong túi ra.
Sau đó dùng ngón tay khô gầy để rút một điếu thuốc, rồi nhét vào trong miệng.
“Cậu có muốn làm một điếu không?”
“Không cần, tôi không biết hút.”
Giang Chu xua tay từ chối.
Phùng Viễn Sơn nhìn thoáng qua ngón giữa đã ố vàng của Giang Chu, cũng không nói thì thêm, mà tự châm lửa.
“Cậu đã viết ở trong sách là, tất cả việc buôn bán của tương lai đều phụ thuộc vào internet, cũng cấu thành một hệ thống nghiệp vụ hoàn toàn mới, còn có thể giáo dục online, bán đấu giá online, xem nhà online, cùng với cả thần tượng ảo …”
“Tôi cảm thấy những thứ này rất thú vị, nhưng lại không đồng ý với cái nhìn của cậu.”
“Tôi muốn tìm ra một ví dụ để phản bác lại cậu, phủ định quan điểm của cậu, nhưng kết quả là, tôi phát hiện ra mình căn bản không tìm được.”
Phùng Viễn Sơn nhìn thoáng qua Giang Chu: “Hiện giờ tôi đã 78 tuổi, cậu là người đầu tiên để cho tôi sản sinh ra loại cảm giác thất bại này.”
Giang Chu sờ mũi một cái, ánh mắt có hơi mờ mịt.
Lão già này đang chơi trò gì đây?
Vừa vào đã khen cuốn sách của mình một trận, lại khen đến khi mình mờ mịt luôn.
Chẳng lẽ Phùng Viễn Sơn thật sự thưởng thức mình, cho nên mới muốn gặp mình?
Fan gặp thần tượng à?
“Thật ra thì những nội dung trong sách đều là vớ vẩn, cũng bởi vì xem không hiểu cho nên mới có thể dọa người khác.”
Phùng Viễn Sơn cười ha ha: “Thật sao? Tôi còn tưởng rằng cậu thực sự nhìn thấy cái tương lai bao la và hùng vĩ đó nữa chứ.”
Nụ cười của Giang Chu cứng đờ, nội tâm nhất thời run lên: “Làm… làm sao có thể chứ.”
“Người già rồi, thỉnh thoảng lại có vài ý tưởng hoa đường!”
“Phùng lão gia tử, ngài gọi tôi đến đây là để nói chuyện về cuốn sách đó?”
Phùng Viễn Sơn lắc đầu: “Sách của cậu, để cho tôi phát hiện cậu là một người rất có ý tưởng, cho nên tôi cũng muốn tâm sự với cậu về vài chuyện.”
Giang Chu gật đầu: “Không biết ngài muốn trò chuyện cái gì?”
“Tôi muốn hỏi cậu là, cậu cho rằng ai là người thích hợp làm người thừa kế của tôi nhất.”
Trong lòng Giang Chu hơi động, ánh mắt hiện lên một tia thăm dò: “Tôi cảm thấy… Phùng Sùng rất thích hợp!”
Phùng Viễn Sơn nhếch mép lên: “Phùng Sùng quả thực không tệ, làm người kiên định, làm việc cẩn thận, rất thích hợp để thừa kế tôi, nhưng Phùng Sùng lại không có tinh thần mạo hiểm của một thương nhân, nếu giao sản nghiệp của Phùng gia cho Phùng Sùng, có lẽ nó sẽ không xấu đi, nhưng chắc chắn nó sẽ không thể tốt hơn được.”
“…”
Mẹ kiếp, lão hồ ly 78 tuổi!
Phùng gia này căn bản là ổ hồ ly!
Trên mặt Giang Chu vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nổi sóng gió mãnh liệt.
Bản thân mình là khách mà Phùng Nhạc mời đến.
Theo logic bình thường, mình phải nói là Phùng Nhạc thích hợp làm người thừa kế Phùng gia mới đúng.
Nhưng hắn cố tình nói Phùng Sùng, mà ông lão này căn bản là không kinh ngạc một chút nào.
Chẳng lẽ Phùng Viễn Sơn biết chuyện gian díu của mình và Phùng Sùng?
A phi!
không phải gian díu, là cấu kết với nhau làm việc xấu!
Chương 737 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]