Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 738: CHƯƠNG 738: KHÔNG HÀI LÒNG VỚI BA NGƯỜI CON TRAI, VẬY ÔNG CHỌN PHÙNG Y VÂN ĐI!

Trong thư phòng của Phùng Viễn Sơn có một cái đồng hồ treo tường phục cổ.

Toàn thân chiếc đồng hồ đều có nhan sắc của gỗ lim.

Ở giữa có một con lắc màu vàng kim đang đua đưa trái phái, phát sinh ra những âm thanh tích tắc.

Âm thanh này tồn này, lại cho bầu không khí yên lặng giữa hai người không quá xấu hổ.

Cùng lúc đó, hai hồ ly tinh nhìn chằm chằm vào nhau, khóe miệng cong lên lộ ra một nụ cười với hàm răng lóe sáng.

“Nếu Phùng Sùng không được, vậy thì Phùng Nhạc nha, dù sao ngoại giới cũng tương đối coi trọng Phùng Nhạc, hơn nữa, dựa theo biểu hiện của Phùng Nhạc, chắc hẳn đó là người mà ngài hài lòng nhất.”

“Đúng là Phùng Nhạc rất có tinh thần mạo hiểm, nhưng đáng tiếc là, nơi này của Phùng Nhạc không tốt lắm.” Phùng Viễn Sơn giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng chỉ vào đầu của mình.

Giang Chu thấy thế thì hơi sững sờ.

“Con bà nó, đầu óc Phùng Nhạc có bệnh? Vậy mà tôi không phát hiện ra!”

“Ý của tôi là ý thức buôn bán và kinh doanh của Phùng Nhạc không được tốt, cố gắng thì đúng là có cố gắng, nhưng mà thiên phú quá kém, không liên quan gì đến đầu óc cả.”

Phùng Viễn Sơn vẫn nói với giọng nhẹ nhàng, giống như đang nói đến con cái của người khác vậy.

Trong giọng nói của Phùng Viễn Sơn cũng không có cảm giác nuối tiếc gì cả, giống như căn bản là không quá coi trọng đứa con trai trong miệng mình vậy.

Cũng chính bởi vì không coi trọng, cho nên mới mặc kệ là thông minh hay vẫn là ngu xuẩn, tất cả đều không quan trọng.

Nói cách khác, có vẻ như Phùng Viễn Sơn đã loại bỏ Phùng Nhạc khỏi vị trí người thừa kế này từ rất lâu rồi.

Phùng Viễn Sơn nói xong, hay tay Giang Chu chậm rãi rời khỏi mặt bàn, tựa lưng vào sau ghế.

Hắn cảm thấy mình vẫn không thể nào đoán được mục đích của Phùng Viễn Sơn.

Ông lão này đang thật sự nghiêm túc với mình về vấn đề thương lượng chuyện người thừa kế sao?

Nhưng mà hắn có thể thương lượng chuyện này sao?

Đương nhiên là không!

Đừng nói đến một gia tộc tài phiệt như Phùng gia này, mà dù cho là gia đình bình thường muốn ở riêng, thì chắc chắn cũng sẽ không thương lượng với một người ngoài không có quan hệ gì.

Nhưng mà Giang Chu lại xác định được một chuyện khác.

Có lẽ Phùng Viễn Sơn đã biết chuyện gián điệp hay mặt của mình và Phùng Nhạc và Phùng Sùng rồi.

Tụ Mỹ cũng được, phong ba hàng giả cũng tốt.

Hay là quỹ Y Nhất cũng vậy, hoặc là yêu đương với Phùng Tư Nhược cũng thế.

Dường như Phùng Viễn Sơn đã biết tất cả những chuyện này, giống như mọi chuyện vẫn nằm trong lòng bàn tay ông ta vậy.

“Hai người này không được rồi, vậy còn có thể chọn ai? Phùng Long sao?”

Phùng Viễn Sơn nhấp một ngụm trà: “Cậu không hiểu đứa con trai thứ ba của tôi, Phùng Long chỉ thích sống phóng túng chứ không ôm chí lớn.”

Giang Chu thản nhiên như không mà nhìn Phùng Viễn Sơn: “Phùng lão gia tử, thật ra tôi cũng không hiểu Phùng Nhạc và Phùng Sùng.”

“Thật sao?”

“Bằng không thì sao?”

Phùng Viễn Sơn gẩy tàn thuốc một cái: “Thật ra thì chuyện Phùng Sùng trợ giúp cậu về mặt tài chính là không sai, cậu và Tư Nhược ở cùng một chỗ, cũng coi như là nửa cái người Phùng gia rồi.”

Giang Chu giơ tay lên, ngắt lời Phùng Viễn Sơn: “Tôi biết rồi, Phùng lão gia tử quá trâu bò, quả nhiên là không có chuyện gì gạt được ngài.”

“Ha hả, dù sao đó cũng là gia sản của tôi mà, luôn luôn phải nắm chắc nó chứ.”

“Vậy nếu ngài đã không hài lòng với ba người con trai của mình, không bằng giao gia sản cho cô cô Phùng Y Vân đi.”

Phùng Viễn Sơn dập tàn thuốc vào gạt tàn: “Y Vân đúng là một cô gái tốt, nếu như con bé là con trai, thì hoàn toàn chính xác là rất thích hợp làm người thừa kế của tôi.”

Giang Chu liếm bờ môi khô khốc của mình: “Nhưng bởi vì Phùng Y Vân là con gái, cho nên mặc kệ là có lấy chồng hay không, thì trong lòng ngài đều là người ngoài à.”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

“Tôi không biết, ngài vẫn nên nói ý tưởng của mình ra đi thì hơn.”

Phùng Viễn Sơn ho khan vài cắn, màu môi đã trở nên hơi trắng: “Nếu như tôi chỉ có bốn đứa con này, thì có lẽ tôi đã thật sự chọn một trong số đó rồi.”

Giang Chu yên lặng một lát: “Nhưng may là ngài vẫn còn một sự lựa chọn khác, đúng không?”

“…” Phùng Viễn Sơn nhìn Giang Chu: “Quả nhiên là cậu đã nhìn thấy.”

“Cái gì? Tôi không thấy được gì mà, ngài đừng oan uổng người tốt.”

Phùng Viễn Sơn cười khẽ hai tiếng: “Nghe trộm ở trong Phùng gia của tôi, lá gan của cậu lớn thật đấy, cực kỳ giống với dáng vẻ kiếm tiền không chừa thủ đoạn nào của tôi khi còn trẻ.”

Giang Chu khẽ nhíu mày: “Chuyện này mà ngài cũng biết? Chẳng lẽ vị thư ký kia đã phát hiện ra tôi từ trước rồi à?”

“Cái đó thì không có, nhưng trên thế giới này còn có một thứ gọi là camera giám sát.”

“Con bà nó, là tôi khinh thường, biết thế thì đã dịch dung rồi.”

Phùng Viễn Sơn không để hắn nói tiếp, mà tự mình mở miệng: “Chắc hẳn Phùng Nhạc và Phùng Sùng đều rất nghi ngờ và khó hiểu, vì sao tôi lại còn có một đứa con trai nữa, đúng không?”

Giang Chu suy tư một lúc, liền lắc đầu : “Không phải, đến bây giờ mà Phùng Nhạc vẫn chưa biết chuyện này, thậm chí còn tự cho rằng mình có khả năng rất lớn sẽ được tiếp quản Phùng gia.”

“Cho nên tôi mới nói, Phùng Nhạc hoàn toàn không có ý thức kinh doanh, bởi vì bản thân chuyện kinh doanh và buôn bán này, luôn tồn tại cơ hội và cạm bẫy.”

“Chia gia sản mà cũng có thể gọi là kinh doanh buôn bán làm ăn à?”

“Bản chất quan hệ giữa người và người là một loại làm ăn rồi.”

Chương 738 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!