Giang Chu sờ cằm một cái: “Vẫn là nên nói đề tài trước đó đi, tôi cũng rất tò mò, vì sao ngài lại có thêm một người con trai?”
Phùng Viễn Sơn không tự chủ được mà lại bắt đầu sờ điếu thuốc: “Chuyện này nói ra rất dài dòng, hầu như phải nói đến từ nửa đời trước của tôi, cậu có hứng thú nghe không?”
“Có chuyện xưa để nghe thì nghe thôi, dù sao cũng không có chuyện gì khác mà.”
“Được, nếu cậu đã có hứng thú, vậy tôi sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện xưa.”
Phùng Viễn Sơn ho khan hai tiếng, hình như là đang muốn dứt bỏ miếng đờm trong cổ họng ra ngoài.
Sau đó, để cho dây thanh quản của mình sẵn sàng, kể một câu chuyện xưa bằng một cách nước chảy mây trôi.
Tại rất lâu, rất lâu về trước, đây gần như là mở đầu tiêu chuẩn của các câu chuyện xưa rồi.
Thời điểm đó, quốc gia mới giành được thắng lợi, chiến tranh hoàn toàn chấm dứt.
Nhưng bởi vì chiến tranh nhiều năm, nên hầu như mỗi một nơi trên quốc gia đều mất mùa.
Khắp nơi trên đường cái đều là những đứa trẻ ăn xin, mỗi một đứa đều mặc quần áo rách tả tơi.
Tại thời đại đó, những đứa trẻ đi ăn trộm đồ ăn mà đi đánh chết có ở khắp nơi.
Bây giờ Phùng Viễn Sơn nhớ lại vẫn cảm thấy lạnh sống lưng, trên người bắt đầu nổi da gà.
Nhưng mà cuộc sống như vậy duy trì thời gian không lâu, quốc gia liền thành lập.
Mặc vù cơm no áo ấm vẫn là vấn đề, nhưng người chết thì đã ít đi rất nhiều.
Chính vào lúc Phùng Viễn Sơn vẫn còn thiếu niên, liền bị cha mẹ đưa vào một nhà máy cán thép để học viện.
Tài thời đại đó, có thể đi vào nhà máy cán thép là một chuyện rất khó.
Bởi vì người có thể vào nơi đó, thì tương tương với bước nửa bước chân vào giai cấp công nhân rồi, sau này có thể ăn cơm của quốc gia, bát cơm vẫn là bát cơm bằng sắt.
Thiếu niên Phùng Viễn Sơn tiến vào nhà máy cán thép thì vẫn rất chịu khó, đầu óc cũng rất linh hoạt, nhưng lại rất nghe lời.
Sư phụ rất yêu thích tên học đồ như ông ta, gần như là truyền dạy tất cả tay nghề cho ông ta.
Sư phụ của Phùng Viễn Sơn họ Tiêu.
Phùng Viễn Sơn nhẹ nhàng giơ tay lên, chỉ chỉ về phía trước cửa sổ.
“Khi sư phụ còn sống thì rất thích chiếc ghế nằm cũ nát này.” Phùng Viễn Sơn lải nhải như đang nói chuyện bình thường.
“Chiếc ghế nằm kia của sư phụ giống hệt như chiếc ghế này của tôi.”
“Tôi chính là để người ta làm chiếc ghế này dựa theo ký ức của mình, coi như là một loại hoài niệm với quá khứ đi!”
Phùng Viễn Sơn vừa kể chuyện xưa, thỉnh thoảng lại nhắc đến vài cái tên xa lạ.
Cái ghế mà Phùng Viễn Sơn nói đến, chính là cái ghế không hợp nhau mà Giang Chu vừa bước vào phòng đã nhìn thấy.
Giang Chu liếc mắt một cái, gật đầu, sau đó nhịn không được mà bắt đầu lầu bầu.
Má ơi, hiện giờ đã rạng sáng rồi.
Mình không đi ngủ mà lại ngồi đây nghe chuyện hồi ức thanh xuân à?
Còn kể từ khi học nghề lúc mười mấy tuổi.
Mẹ nó, sao ông không bắt đầu kể từ khi ông mới sinh ra luôn đi?
Kể từ Bàn Cổ khai thiên tích địa luôn đi!
Miệng của ông là đi thuê bằng tiền à?
Không nói nhiều liền cảm thấy thua thiệt?
Tay nghề của Tiêu sư phụ rất tốt, cộng thêm chuyện thiếu niên Phùng Viễn Sơn chịu khó học tập.
Chưa đến hai năm, Phùng Viễn Sơn đã trở thành một gã thợ nguội xuất sắc của nhà máy.
Lại trùng hợp gặp được một cơ hội mà nhà máy phái thanh niên đi Đông Bắc để học tập.
Nhờ Tiêu sư phụ đề cử, Phùng Viễn Sơn thuận lợi thu được một vị trí đi học tập.
Sau khi học tập một năm và trở về, Phùng Viễn Sơn liền trở thành nhân tài chạm tay có thể bỏng của nhà máy.
Thanh niên trẻ tuổi, tính cách trưởng thành, hơn nữa vẻ ngoài còn không tệ, lại còn hiếu học.
Đây nhất định là tiêu chuẩn kén vợ kén chồng của các nữ tính độc thân trong nhà máy.
Cái gì mà MC trạm radio, kế toán nhỏ tuổi trong phòng tài chính…
Tóm lại, đối với những cô gái ở thời đại đó, quả thực là bọn họ không muốn quá nhiều, chỉ cần là thanh niên trẻ tuổi, vẻ ngoài không tệ, lại biết chăm chỉ làm ăn và chăm lo gia đình là được.
Còn có mấy cô gái tự xưng là công nhân của nhà máy hoa, vừa nhìn thấy Phùng Viễn Sơn, hai mắt liền sáng rực như sao.
Nhưng đáng tiếc là, tất cả những người này đều bị Phùng Viễn Sơn từ chối, không có ai là ngoại lệ.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Phùng Viễn Sơn đang yêu đương với con gái Tiêu Bồi Bồi của Tiêu sư phụ.
Tiêu Bồi Bồi là một cô gái rất tốt, có tri thức hiểu lễ nghĩa, lại biết lễ phép, lớn lên cũng rất xinh đẹp.
Ngày nào cũng gọi “Viễn Sơn ca ca” “Viễn Sơn ca ca.”
Đừng nói là Phùng Viễn Sơn, coi như là Lý Liên Anh cũng không đỡ nổi.
Hơn nữa, Tiêu sư phụ cũng đối xử với Phùng Viễn Sơn như con rể của mình, bằng không thì cũng không dốc lòng truyền nghề cho Phùng Viễn Sơn.
Phùng Viễn Sơn cảm thấy, nếu như không có Tiêu sư phụ, thì ông ta căn bản không có ngày hôm nay.
Cho nên Phùng Viễn Sơn cũng rất cưng chiều Tiêu Bồi Bồi, quả thực là quý như Trân Bảo.
Hơn nữa, tại thời đại đó, thanh niên thường kết hôn rất sớm.
Hai người vừa trưởng thành liền bắt đầu suy nghĩ đến chuyện kết hôn.
Mặc dù không tổ chức quá lớn, mà chỉ làm vài mâm cỗ, nhưng sau đó vẫn thuận lý thành chương mà ở với nhau.
Nhưng không được bao lâu, Tiêu sư phụ qua đời vì ung thư phổi giai đoạn cuối.
Tiêu Bồi Bồi đáng thương chỉ còn lại một mình Phùng Viễn Sơn là người thân.
Chương 739 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]