“Nếu như câu chuyện cứ tiếp tục như vậy, thì e rằng người ngồi trước mặt cậu sẽ là Phùng lão đầu, nhân viên về hưu của nhà máy cán thép.”
Phùng Viễn Sơn rít mạnh một hơi thuốc lá, lại bị sắc đến không ngừng ho khan.
Khóe miệng còn lộ một nụ cười vừa tang thương vừa đau khổ.
Giang Chu nghe đến đây, nhịn không được mà đổi tư thế.
Không còn ngồi vắt chéo chân nữa, mà đặt hai tay lên đầu gối, người hơi nghiêng về phía trước.
“Sau đó thì sao?”
Phùng Viễn Sơn gẩy tàn thuốc: “Sau đó… xảy ra một chuyện làm thay đổi cả đời tôi.”
“AH?” Giang Chu không nhịn được mà vươn tay ra, móc điếu thuốc ở trong bao ra: “Là chuyện gì?”
“Tôi phản bội Tiêu Bồi Bồi!”
“…”
Sau đó, Phùng Viễn Sơn và Tiêu Bồi Bồi sống một cuộc sống thoải mái và nhẹ nhàng với nhau.
Chẳng qua là, bởi vì chưa đến tuổi kết hôn theo luật pháp, cho nên vẫn chưa đi đăng ký được.
Nhưng hai người đều không quan tâm đến chuyện này chút nào.
Tình đầu ý hợp, lại ý hợp tâm đầu…
Giấy đơn ký gì gì đó, không còn quan trọng nữa.
Cộng thêm việc Tiêu sư phụ có mối quan hệ rất tốt ở trong nhà mấy, cho nên không có ai sẽ gây rắc rối cho bọn họ khi chưa kết hôn mà vẫn sống chung với nhau.
Nửa năm sau, nhà máy cán thép nhận được một đơn đặt hàng từ Bắc Hải.
Bởi vì đơn đặt hàng quá lớn, hơn nữa lại là hợp tác với nhà xưởng dân doanh, cho nên có khá nhiều chuyện rắc rối.
Bởi vậy, nhà máy bên Bắc Hải chuyên môn phái một đoàn đội đến thường trú ở nhà máy cán thép.
Bởi vì Phùng Viễn Sơn là một người thật thà hiền lành, làm người không tệ, cho nên được lãnh đạo của nhà máy phái đi giao tiếp và câu thông với đoàn đội đến từ Bắc Hải này.
Lúc đó, trong đoàn đội này có một cô gái rất có khí chất.
Tuổi tác cũng tương tự với Phùng Viễn Sơn.
Da dẻ trắng như tuyết, hai mắt linh động.
Rất thích hất cằm lên khi nói chuyện, rất là kiêu ngạo.
Nàng gọi là Tôn Nhã Khiết, nghe nói là thiên kim tiểu thư của bên hợp tác.
Hai người có tuổi tác tương đương, lại ở chung với nhau lâu, cho nên chẳng mấy chốc đã trở thành bạn bè.
Nhưng Phùng Viễn Sơn cũng không có ý gì với Tôn Nhã Khiết.
Phùng Viễn Sơn không phải loại người dễ thay lòng đổi dạ như vậy.
Dù sao thì trong lòng Phùng Viễn Sơn, Tiêu Bồi Bồi vẫn là một tồn tại như tiên nữ.
Mãi cho đến nửa năm sau, đơn đặt hàng của Bắc Hải cũng đã xong.
Phùng Viễn Sơn cần đi theo đoàn đội kia đến Bắc Hải, trong ba tháng đến Bắc Hải đó, tất cả những ảo tưởng về tương lai của Phùng Viễn Sơn đã bị thay đổi.
“Ngài và Tôn Nhã Khiết đến với nhau?”
Phùng Viễn Sơn mỉm cười: “Khi đó tôi còn trẻ tuổi nóng tính, bị sự phồn hoa của Bắc Hải làm cho u mê, bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy giống như là bị trúng tà vậy.”
Giang Chu gẩy tàn thuốc, nhe răng cười: “Nơi phồn hoa là sao, nói tỉ mỉ xem nào.”
“Đám thanh niên các cậu bây giờ, không phải đều thích đi chơi bar gì gì đó sao?”
“Ngài và Tôn Nhã Khiết đi quán bar?”
Phùng Viễn Sơn lắc đầu: “Khi đó không có khái niệm quán bar này, chúng tôi gọi nó là phòng khiêu vũ.”
Giang Chu gật đầu: “Cũng như nhau cả.”
“Ừm, cũng như nhau cả.”
“Đi kiểu gì?”
“Chính là có một hôm, tôi nói là mình chưa từng đi mấy chỗ đó bao giờ, Tôn Nhã Khiết liền quyết định dẫn tôi đi thưởng thức một phen.”
“Kết quả là thưởng thức xong liền xảy ra chuyện?”
Phùng Viễn Sơn ho khan một lát, sau đó gật đầu: “Hôm đó chúng tôi uống rất nhiều rượu, vừa mở mắt ra đã thấy hai người nằm chung một chỗ, lại còn không mặc quần áo, ai cũng không nhớ ra là đã có chuyện gì.”
Giang Chu nhịn không được mà nhướn mày lên: “Nói tỉ mỉ xem.”
“Thực sự là không nhớ rõ.”
“Vậy sau đó thì sao?”
Phùng Viễn Sơn hít sâu một hơi: “Sau khi gặp phải loại chuyện này, tôi đã rất hoảng sợ, bởi vì tại thời đại đó, con gái rất coi trọng danh tiết của mình, hơn nữa thế lực của Tôn gia tương đối lớn.”
Giang Chu nhịn không được mà cười một tiếng: “Cái suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu của ông, lại không phải là đau lòng vì đã phản bội lại Tiêu Bồi Bồi?”
“Cũng có, nhưng không có nhiều mà thôi!”
“Cho nên ông lựa chọn rời bỏ Tiêu Bồi Bồi? Quả thực là nói nhảm, danh tiết của Tôn Nhã Khiết quan trọng, lẽ nào danh tiết của Tiêu Bồi Bồi người ta không quan trọng? Mẹ nó, ông là lão già khốn nạn!”
Phùng Viễn Sơn híp mắt lại, trán nổi gân xanh, giống như là đang tức giận.
Nhưng một lúc sau, ông ta bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười.
“Nhiều năm rồi mà vẫn có người chịu nói chuyện thay cho Bồi Bồi, cậu thực sự là một người rất khá.”
Thần sắc Giang Chu trở nên táo báo: “Nói nhảm ít thôi, nói tiếp đi!”
Phùng Viễn Sơn dập tắt tàn thuốc lá, lại tiếp tục rút một điếu nữa ra: “Ban đầu tôi vẫn chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi Bồi Bồi, nhưng Tôn gia nói là có thể mở một nhà máy cho tôi, một nhà máy thuộc về riêng tôi, vào thời địa đó, cậu có hiểu một nhà máy có ý nghĩa như nào không? Mà việc tôi cần làm, chỉ là kết hôn với Tôn Nhã Khiết thôi!”
“Tôi không biết một nhà máy có ý nghĩa thế nào, nhưng tôi biết chỉ cần ông đáp ứng thì ông chính là đồ không biết liêm sỉ, không biết xấu hổ.”
“Đúng thế, không sai, tôi là đồ không biết liêm sỉ, bởi vì tôi đã động lòng!”
Khụ khụ.
Bởi vì Phùng Viễn Sơn có chút kích động, cho nên ho khan không ngừng.
Cuối cùng, mở khăn tay ra, liền nhìn thấy một vết máu.
Giang Chu nhất thời thấy hơi hoảng sợ.
Lão già này, tuy rằng con người ông thực sự không tốt lắm, nhưng mà ông đừng có lăn ra chết ngay bây giờ nha.
Căn phòng này chỉ có hai người chúng ta thôi đấy.
Ông mà ợ ra rắm thì tôi không biết giải thích thế nào đâu!
Chương 740 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]