Phùng Viễn Sơn bỗng nhiên cười hai tiếng: “Không sao, chỉ cần tôi cảm thấy yên tâm thoải mái là được rồi.”
“Giao Phùng gia cho Phùng Ngạo là có thể yên tâm thoải mái?”
“Không sai.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Ông có tin không, sau khi ông chết, đi qua cầu Nại Hạ, chắc chắn Tiêu sư phụ sẽ chờ ông ở đó, sau đó sẽ đánh cho ông ợ ra rắm, còn Tiêu Bồi Bồi và Tôn Nhã Khiết thì đứng ở bên cạnh vỗ tay, tất cả yêu ma quỷ quái ở dưới đó đều sẽ nhìn thấy ông nực cười ra sao.”
“…”
“Ông có lỗi của con gái của Tiêu sư phụ, cũng có lỗi với Tôn Nhã Khiết.”
Giang Chu vừa nói xong liền đứng lên, sau đó nhìn quanh bốn phía, tìm tòi một phen.
Cuối cùng, hắn cầm một cái gậy golf dùng để trang trí ở trên tường lên.
Ừm, cái này rất thích hợp.
Giang Chu không thèm để ý đến ánh mắt của Phùng Viễn Sơn, hắn đi qua cầm cái golf lên rồi quay lại.
Sau đó vung tay, hướng về cái ghế nằm cũ nát ở trước cửa sổ kia mà đập mạnh.
“Cái này là ông xin lỗi Tiêu sư phụ!”
“Cái này là ông xin lỗi Tiêu Bồi Bồi.”
“Cái này là ông xin lỗi Tôn Nhã Khiết.”
“Cái này là ông xin lỗi những đứa con của ông.”
Phùng Viễn Sơn nghe thấy những tiếng loảng xoảng, nhìn thấy những mảnh trúc tan tành, ông ta ngây ngốc một lúc lâu, rồi nhất thời phát sinh ra những tiếng rít gào cuồng loạn.
“Dừng tay!”
Giang Chu nhất thời dừng động tác ở giữa không trung, quay đầu nói: “Ông có tư cách gì mà cmn đòi hoài niệm Tiêu sư phụ? Ông có tư cách gì mà đòi ngồi cái ghế này?”
Phùng Viễn Sơn nâng bàn tay run rẩy lên: “Cút ra ngoài, cút ra ngoài cho tôi!”
Giang Chu đập thêm vài gậy.
Cuối cùng, cái ghế nằm cũ nát kia đã tan tành, không còn nhìn thấy hình dạng cái ghế nữa.
“Gậy dùng rất tốt, hôm nào mua trả ông một cái khác.”
Giang Chu ném cái gậy golf qua một bên, quay người đi về phía cửa thư phòng.
Giờ phút này, hắn bỗng nhiên hiểu được vì sao Phùng Viễn Sơn lại gọi mình đến đây.
Không phải Phùng Viễn Sơn muốn gặp mình, cũng không phải Phùng Viễn Sơn muốn thương lượng chuyện người thừa kế.
Mà là Phùng Viễn Sơn hy vọng mượn miệng của mình, để nói những chuyện này cho Phùng Nhạc và Phùng Sùng biết.
Hy vọng mấy đứa con trai đó có thể hiểu cho mình.
Giống như là Phùng Viễn Sơn cho rằng Giang Chu có thể hiểu cho mình vậy.
Dĩ nhiên, nếu như Phùng Sùng và Phùng Nhạc không hiểu cũng không sao.
Dù sao chuyện này cũng là Giang Chu nói thay cho ông ta mà.
Coi như bọn họ không hiểu, cũng không gặp được mình, càng không thể phản kháng được.
Chờ đến tối mai, tất cả đều sẽ kết thúc.
Tất cả mọi người trong giới thương nghiệp của Bắc Hải đều biết, người thừa kế của Phùng gia chính là Phùng Ngạo.
Đến khi đó, ông ta có thể an tâm mà chết rồi.
Mẹ kiếp, thật sự là tính toán rất hay.
Sau khi đi ra khỏi thư phòng, Giang Chu lau mồ hôi trên trán, bắt đầu chỉnh sửa quần áo của mình.
Động tác vung gậy golf vừa rồi, thật sự là quá mạnh, làm cho cúc áo của bộ tây trang bị đứt.
Bây giờ nghĩ lại, tràng cảnh vừa rồi thật sự là quá kinh người.
Cùng lúc đó, hành lang bên ngoài thư phòng đã tụ tập một đám người.
Đứng ở hàng đầu tiên chính là vị thư ký riêng của Phùng Viễn Sơn, cùng với Phùng Ngạo đã nhìn thấy kia.
Phía sau bọn họ là năm sau vị vệ sĩ mặc tây trang màu đen.
Còn có những nhân viên y tế mặc áo choàng trắng, cầm theo một số dụng cụ kiểm tra.
Lúc này, biểu cảm của tất cả bọn họ đều rất là khiếp sợ.
Còn dùng một ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn Giang Chu đi đến.
Mà biểu cảm của Giang Chu lại rất bình tĩnh, tư thế đi bộ cũng rất thong dong, bọn họ thấy thế lại càng cảm thấy kinh hồn táng đảm.
Ngay tại nửa tiếng trước, mấy vệ sĩ canh giữ ở ngoài cửa đã nghe thấy âm thanh cãi vã ở trong phòng, khi đó bọn họ cũng có dự cảm không ổn.
Vì vậy liền vội vàng thông báo cho thư ký Hồng chuyên phụ trách mọi chuyện này.
Nhưng không có lão gia đồng ý, vị thư ký Hồng này cũng không dám tự ý đi vào thư phòng.
Hơn nữa, thỉnh thoảng giọng nói của lão gia lại vang lên, cho nên chắc hẳn là cũng không có vấn đề gì quá lớn.
Mãi cho đến vừa rồi, trong thư phòng bỗng nhiên truyền ra những âm thanh đánh đập điên cuồng.
Khi đó bọn họ mới phát giác được, cái thế giới này quá hoang đường.
Đã rất nhiều năm rồi, mặc kệ là ai đứng ở trước mặt lão gia cũng không dám thở mạnh, làm sao có thể có người dám mắng lão gia chứ?
Lại làm sao có người dám đập phá ở trong thư phòng của lão gia?
Gia chủ của Phùng gia, đây chính là một trong những người giàu có nhất cả nước.
Tuy rằng lão gia không vào bảng xếp hạng tỷ phú kia, nhưng đó là vì lão gia khinh thường cái loại hư danh đó.
Những người từng đến Minh Tiềm Sơn Trang này, có ai mà không tôn thờ lão gia chứ.
Thậm chí có người phải xếp hàng một năm mà còn chưa chắc đã có cơ hội gặp mặt lão gia.
Nhưng bây giờ, lại có người dám mắng nhiếc lão gia.
“Chẳng lẽ người này không biết, chỉ cần một câu nói của lão gia, là tiền đồ của cậu ta sẽ bị hủy diệt sao?”
“Đứng lại cho tôi!” Thư ký Hồng dẫn dầu đi qua, nổi giận đùng đùng mà nói: “Cậu đã làm cái gì ở trong thư phòng của lão gia?!”
Chương 742 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]