Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 743: CHƯƠNG 743: PHÙNG VIỄN SƠN SUÝT NỮA BỊ MẮNG CHẾT! (3)

Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Ngại quá, anh đang nói chuyện với tôi à?”

“Bây giờ là tôi đang hỏi cậu, trả lời vấn đề của tôi?!”

“Giọng điệu của anh hung dữ thật đấy? Dựa vào cái gì?”

“Bởi vì đây là Phùng gia!”

“Tôi cmn một là không dựa vào Phùng gia của các người để kiếm cơm, hai là tôi là khách của người Phùng gia mời đến, anh đang dựng râu trừng mắt với ai vậy?”

“Cậu…!”

“Một thư ký mà thôi, còn thật sự cho rằng mình là người của Phùng gia rồi à?” Giang Chu cất bước đi về phía trước, lướt qua người thư ký Hồng: “Vào trong xem đi, chậm nữa là lão già kia sẽ chết đấy.”

“…”

Thư ký Hồng nghe thấy câu này, liền không để ý đến Giang Chu nữa, mà vội vàng mang người lao vào trong phòng.

Lúc này, Phùng Viễn Sơn đã ngã ngồi trên mặt đất, nhìn những mảnh nhỏ của chiếc ghế nằm kia, hai tay ông ta ôm ngực, hô hấp càng ngày càng khó khăn.

“Mau, mau cho lão gia thở oxy, nhanh cmn lên!”

Trong âm thanh hỗn loạn, đám nhân viên y tế bắt đầu hành động.

Người thì đeo mặt nạ thở oxy lên cho Phùng Viễn Sơn, người thì bắt đầu lắp đặt các loại thiết bị.

Trải qua một series nỗ lực và cố gắng, cuối cùng thì Phùng Viễn Sơn cũng đã khôi phục bình tĩnh.

Cùng lúc đó, Giang Chu đã đi đến cuối hành lang.

Hắn vừa mới đinh bước chân xuống cầu thang, bỗng nhiên lại nghĩ đến cái gì đó.

Vì vậy, Giang Chu liền quay đầu, bước nhanh về phía thư phòng của Phùng Viễn Sơn.

Sau khi đi vào cửa, Giang Chu nhìn thoáng qua bên trong.

Lúc này, Phùng Viễn Sơn đang ngồi ở trên ghế dựa, hai mắt nhắm chặt, tham lam hít dưỡng khí.

Đám nhân viên y tế thì vội vàng tất bật quanh người ông ta, bắt đầu làm các loại kiểm tra cho ông ta.

mà thư ký Hồng và Phùng Ngạo thì đứng trước kệ sách, vội vàng và cuống cuồng mà nhìn chằm chằm vào những chuyện đang diễn ra.

Nhưng đến khi Giang Chu tiến vào phòng, vị thư ký Hồng này lại bắt đầu căng thẳng.

“Cậu muốn làm gì?!”

Giang Chu nhìn thư ký Hồng một cái: “Thả lỏng đi, chẳng lẽ tôi còn có thể đánh ông ta một trận ở trước mặt mọi người à?”

Thư ký Hồng nhìn về phía Phùng Viễn Sơn, sau khi nhìn thấy đối phương gật đầu thì mới lùi về vị trí của mình.

Giang Chu thấy thế, liền đi đến bên cạnh một vị bác sĩ trong số đó.

“Các người chính là bác sĩ giỏi nhất ở Bắc Hải đúng không?”

Bác sĩ tràn đầy mờ mịt: “???”

Thư ký Hồng nhịn không được mà mở miệng: “Có thể có tư cách gia nhập đoàn đội chữa bệnh cho lão gia, đương nhiên phải là bác sĩ giỏi nhất, hơn nữa còn là bác sĩ giỏi nhất cả nước.”

Giang Chu gật đầu, liếc mắt nhìn Phùng Viễn Sơn: “Rất tốt, vô cùng tốt, như vậy thì ông có thể sống lâu hơn một chút.”

“Tôi sống lâu thì cậu có chỗ tốt gì sao?”

“Tôi sẽ thử xem có thể phá đổ Phùng gia trước khi ông chết hay không, chẳng may không chết rồi, thì không phải là sẽ không nhìn thấy ngày đó sao?”

Phùng Viễn Sơn thở khò khè như là muốn cười: “Cậu đang nói đùa à? Hay là cậu căn bản không biết mình có bao nhiêu năng lượng?”

Giang Chu lấy điện thoại di động của mình ra, giơ lên trước mặt Phùng Viễn Sơn: “Đã đi qua quốc gia này chưa?”

“…”

Phùng Viễn Sơn nhíu mày một cái, không biết Giang Chu muốn làm gì.

Giang Chu hơi nhớ lại trí nhớ kiếp trước của mình: “Ba giờ sáng ngày mai, nơi này sẽ phát sinh động đất cấp 5 cấp 6, đồng thời sẽ khiến cho nhà máy hóa chất nổ tung, tạo thành cháy rừng, ông có tin không?”

“Cậu đang nói chuyện ma quỷ gì?”

“Cố gắng dưỡng bệnh đi, tối mai nhớ xem thời sự.”

Giang Chu nhét điện thoại di động vào trong túi, quay người rời khỏi thư phòng của Phùng Viễn Sơn.

Thật ra thì Phùng Viễn Sơn nói rất đúng.

Hiện giờ hắn không có năng lực để tạo thành uy hiếp đến Phùng gia.

Nhưng mà hắn là người trọng sinh.

Trong đầu hắn có rất nhiều ký ức lung tung và vớ vẩn.

Có thứ có thể dùng, có thứ lại vô dụng.

Nhưng mặc kệ có có hữu dụng hay không, một khi hắn nói ra thì chắc chắn là rất đáng sợ.

Nếu như không chơi chết được Phùng Viễn Sơn, vậy hù họa ông ta một phen cũng rất thoải mái, đúng không?

Hai giờ sáng, sau khi Giang Chu về khách sạn.

Hắn tắm rửa một cái, thay quần áo ngủ, rồi leo lên giường.

Lúc này Phùng Tư Nhược ăn no uống đủ đã chìm trong giấc ngủ ngọt ngào.

Cái tay non mịn bị gối lên, tạo thành một dấu ấn đỏ tươi.

Giang Chu đưa tay vào trong chăn, bóp vài cái, làm cho Phùng Tư Nhược tỉnh giấc.

Lúc này, Phùng ngốc manh đang ngủ mơ mơ màng màng lại nhịn không được mà chuyển mông một cái, trên mặt đầy vẻ bất mãn.

Nhưng đến khi nhìn thấy Giang Chu thì nàng lại rất vui mừng, thế là trên mặt lại lộ nụ cười ngọt ngào.

“Một ngày ngủ hai lần, ngủ đủ chưa?”

“Bình thường…” Phùng Tư Nhược xoa xoa con mắt, gò má bỗng nhiên đỏ lên: “Hơi… hơi ngứa nha.”

Giang Chu phát tay, ném quần ngủ của nàng xuống đất: “Hỏi em một vấn đề được không?”

“Ừm?”

“Nếu như anh có con với người con gái khác thì làm sao bây giờ?”

Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên: “Em… em không biết.”

Giang Chu yên lặng một chút: “Nếu như đây đã là sự thật, em có chấp nhận được không?”

“Em không biết…”

“Nếu như anh giao gia sản cho con của người khác mà không cho con của em thì sao?”

Biểu cảm của Phùng Tư Nhược càng ngày càng ủy khuất: “Em… em thật sự không biết.”

“Ngu ngốc!”

Giang Chu mắng một tiếng, làm cho Phùng Tư Nhược nhịn không được mà hừ nhẹ.

Chương 743 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!