“Vậy anh đổi một cách nói khác.”
“Ừm…” Giọng nói của Phùng Tư Nhược mềm mại mà run rẩy.
“Nếu như bây giờ anh không cần em nữa, nhưng có thể để lại toàn bộ gia sản cho em và con cái, em có đồng ý không?”
“Không làm như vậy có được không nha!”
Giang Chu hút sâu một hơi: “Vậy em chỉ có thể tiếp nhận chuyện anh có con với người con gái khác, em chọn thế nào?”
Phùng Tư Nhược lui về phía sau, hơi đổi tư thế: “Em… em sẽ không rời khỏi anh…Ừm…”
“…”
Quả nhiên.
Nếu như Tiêu Bồi Bồi rất yêu Phùng Viễn Sơn.
Như vậy Tiêu Bồi Bồi căn bản là không quan tâm gia sản với không gia sản gì cả.
Tiêu Bồi Bồi chỉ muốn không bị vứt bỏ, chỉ hy vọng có thể vĩnh viễn ở bên cạnh người mình yêu mà thôi.
Phùng Viễn Sơn căn bản là đang lừa mình dối người.
“Ừm…”
“Làm sao vậy?”
“Không… không để ý đến anh nữa.”
Bên trong phòng khách sạn ồn ào và náo động một lát.
Tiếng hừ nhẹ mềm mại của Phùng Tư Nhược vẫn chưa dừng lại.
Cuối cùng, mọi thứ trong chăn đều trở lại bình tĩnh như sau cơn bão.
Chỉ còn lại những tiếng thở dốc ướt át.
Bởi vì khi Giang Chu trở về đã là ba giờ sáng.
Hiện giờ lại bần thần ở trên giường hơn một tiếng.
Sắc trời bên ngoài cửa sổ đã có chút ánh sáng.
Phùng Tư Nhược đã ngủ đủ rồi.
Mà Giang Chu thì bị câu chuyện của Phùng Viễn Sơn làm cho không buồn ngủ.
“Nếu như anh dẫn em ra khỏi Phùng gia, không trở về nữa, em có đồng ý không?”
“Phải bỏ trốn thật sao?”
“Không phải bỏ trốn, cũng không phải là không cho em gặp cha mẹ, mà là tất cả mọi người cùng dọn ra ngoài.”
“Vậy thì được, em thích căn nhà ở Thượng Kinh.”
“Em nói là căn biệt thự kia của chúng ta?”
“Ừm nha!”
Phùng Tư Nhược mồ hôi nhễ nhại rúc vào trong ngực của Giang Chu, trong tròng mắt vẫn còn sóng nước nhộn nhạo.
Giang Chu hít sâu một hơi, nhìn hoa văn mà màu sắc ở trên trần nhà mà rơi vào trầm tư.
Dựa vào những tin tức đã có, chắc hẳn Phùng Viễn Sơn đã quyết tâm giao tất cả gia sản cho Phùng Ngạo rồi.
Mặc kệ là vì hổ thẹn với Tiêu Bồi Bồi, hay là vì muốn yên tâm thoải mái trước khi chết, thì chuyện này đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Cha vợ vất vả kinh doanh nhiều năm như vậy, cuối cùng có thể là giỏ trúc múc nước, công dã tràng.
Trong chiến đấu của thương nhân, âm mưu và dương mưu đều là chuyện rất đơn giản.
Nhưng thay đổi lòng người thì là một chuyện rất khó.
Buổi dạ tiệc từ thiện ngày mai, có lẽ sẽ xuất hiện tình hình mà mọi người không muốn nhìn thấy.
Hiện giờ Giang Chu cũng chưa xác định xem là mình có nên nói câu chuyện này cho cha vợ mình và Phùng Nhạc nghe không.
Chỉ có thể đi một bước tình một bước.
“Em là đại tiểu thư của Phùng gia, ngày mai em cũng phải tham gia dạ tiệc từ thiện đúng không?”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Cô cô vừa mới đưa quần áo đến.”
Giang Chu nghe thấy hai chữa quần áo, lập tức tỉnh táo lại.
Đây đại khái là phản xạ có điều kiện do Tô Nam đã bồi dưỡng.
“Là cái gì, thay cho anh xem nào.”
“Váy!”
Ánh mắt Giang Chu đảo qua phòng: “Ở đâu?”
Phùng Tư Nhược ngồi dậy từ trên giường, chỉ về phía ngăn tủ ở phía trước: “Bên trong có một cái rương màu đen.”
“Đã bốn giờ hơn rồi, dù sao cũng không có thời gian ngủ, thay cho em xem đi.”
“Không muốn.”
“Nghe lời.”
“Hừ!”
Phùng ngốc manh xoa xoa con mắt, ngoan ngoãn xuống giường, đi thẳng đến góc tủ quần áo.
Sau đó, nàng lấy chiếc váy dạ hội ra, rồi chạy vào trong phòng vệ sinh.
“Mặc khó quá.”
“Không sao, không cần vội, cứ từ từ là được, bây giờ anh đang rất có tinh thần.”
“Phần tử xấu…”
Giọng nói mềm mại đáng yêu của Phùng ngốc manh truyền ra từ phòng vệ sinh.
Ngay sau đó, có vài tiếng sột soạt vang lên.
Một lát sau, cái chân nhỏ trắng nõn và sáng bóng của nàng xuất hiện.
Đây là một chiếc váy dạ hội màu đen trắng.
Trên thân là một cái nơ con bướm màu đen, kết hợp với tay áo đèn lồng, đến eo thì màu sắc thay đổi dần dần, bên dưới là làn váy nhiều tầng có màu trắng thuần.
Những sợi tơ dài màu đen rủ xuống dưới làn váy.
Mặc dù màu sắc khá đơn giản, kiểu dáng cũng không quá hiếm lạ.
Nhưng toàn bộ chiếc váy này lại có một loại mỹ cảm giao hòa giữa lạnh lẽo và dịu dàng.
Còn làm cho làn da trắng mịn như ngọc của Phùng ngốc manh nổi bật hơn, quả thực là đẹp đến cực hạn.
Cô bé này, ngày thường đã rất đáng yêu rồi, lại còn hơi ngây ngốc.
Nhưng bây giờ, lại làm cho người ta có một loại cảm giác nữ thần cao ngạo và lạnh lùng.
“Xong, hiện giờ anh muốn ngủ cũng không ngủ được rồi.” Giang Chu xoa tay: “Nào, lên giường.”
Sáng sớm hôm sau.
Một chiếc Maybach màu đen chậm rãi đi đến trước cửa khách sạn.
Phùng Y Vân đi thang máy lên tầng ba, gõ cửa phòng của Phùng Tư Nhược và Giang Chu.
Tuy rằng buổi dạ tiệc từ thiện sẽ cử hành vào buổi tối.
Nhưng khách khứa đã đến trình diện từ sáng sớm rồi.
Cho nên Phùng gia đã bắt đầu chuẩn bị từ sáng sớm.
Chẳng những phải nghênh đón khách khứa, mà còn phải dẫn mọi người đi dạo Minh Tiềm Sơn Trang một chút.
Trong loại hoàn cảnh này, đại tiểu thư của Phùng gia không thể không xuất hiện được.
Đây chính là quy củ của gia tộc lớn.
Cũng là một loại lễ phép đối với toàn bộ đại lão giới kinh doanh của Bắc Hải.
Chương 744 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]