Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 745: CHƯƠNG 745: VÁY DẠ HỘI BỊ GIANG CHU XÉ! (2)

Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.

Cửa phòng 306 bị gõ.

Một phút đồng hồ sau, khuôn mặt nhỏ nhăn và mềm mại của Phùng Tư Nhược xuất hiện từ sau cánh cửa, khẽ gọi một tiếng cô cô.

“Giang Chu đâu?”

“Tối qua về quá muộn, đang ngủ.”

Phùng Y Vân gật đầu, lại quan sát cháu gái mình một chút: “Tư Nhược, đã mấy giờ rồi mà cháu còn chưa thay quần áo?”

Phùng Tư Nhược ấp úng, đáng thương nhìn cô cô mình: “Hay là đổi một cái khác được không nha?”

“Hả?”

“Váy hỏng rồi.”

Phùng Y Vân hơi sững sờ, trong mắt viết đầy mờ mịt.

Phùng Y Vân đã chuẩn bị một chiếc váy đặt làm riêng cho Phùng Tư Nhược, hơn nữa còn tốn vài trăm ngàn, chất lượng là có thể đảm bảo.

Hơn nữa, chiếc váy kia vẫn luôn được đặt ở trong rương mà.

Lúc này mới qua một buổi tối, làm sao lại hỏng rồi?

Phùng Tư Nhược nhìn thấy dáng vẻ khó hiểu của cô cô, liền thấy hơi ngượng ngùng.

“Là… là tối hôm qua Giang Chu bảo cháu mặc cho anh ấy xem.”

“Bị hỏng khi mặc vào à?”

“Không phải… là … là chơi đùa làm hỏng.”

Phùng ngốc manh ủy ủy khuất khuất, đưa tay mở cái rương ra.

Lúc này, chiếc váy dạ hội được đặt riêng đã vô cùng thê thảm.

Ba cái cúc áo ở trên cổ đã biến mất, nhìn qua như đã phải chịu bạo lực nghiêm trọng, làn váy bên dưới đã bị xé thành từng miếng vải vụn, nhìn qua thấy rất mất trật tự.

Phùng Y Vân nhìn một lát, bỗng nhiên nhếch mép nhìn cháu gái mình: “Tiểu Tư Nhược?”

Phùng Tư Nhược ngẩng đầu lên: “Cô cô, làm sao vậy?”

“Thanh niên là phải biết tiết chế.”

“Nha?”

Phùng Y Vân sờ sờ đầu của nàng: “Chớp mắt một cái, tiểu Tư Nhược đã trưởng thành rồi.”

Phùng Tư Nhược có hơi xấu hổ: “Vậy váy phải làm sao bây giờ nha?”

“May mà cô đã chuẩn bị cho cháu một cái khác làm dự phòng, theo cô về Sơn Trang trước đi!”

Phùng Tư Nhược ngoái đầu nhìn thoáng qua phòng ngủ: “Vậy Giang Chu thì sao? Giang Chu không đi cùng luôn à?”

Phùng Y Vân gỡ vài sợi tóc trên mặt Phùng Tư Nhược: “Thân phận của Giang Chu bây giờ là khách, lát nữa sẽ dùng thân phận khách mời để vào.”

“Ồ, vậy cháu muốn đi cùng Giang Chu.”

“A, hóa ra cháu lại dính Giang Chu thế cơ à?”

“Không có… không có nha.”

Mặt Phùng Y Vân đầy vẻ cưng chiều: “Nếu như là ngày bình thường thì cô cô sẽ đồng ý với cháu, nhưng hôm nay thì không được.”

Phùng Tư Nhược thấy hơi mờ mịt: “Vì sao nha?”

“Mẹ cháu vừa trở về từ nước ngoài, bà ấy vẫn chưa biết chuyện của cháu với Giang Chu, chúng ta phải về nói qua một chút, cho mẹ cháu chuẩn bị tư tưởng trước.”

“Vậy cháu đi thay quần áo.”

Phùng Tư Nhược chạy vào trong phòng vệ sinh.

Mẹ đã bay ra nước ngoài từ tháng năm năm ngoái.

Mình vẫn luôn không có cơ hội nói chuyện của Giang Chu cho mẹ biết.

Hiện giờ, cuối cùng cũng đã chờ được đến lúc mẹ về rồi.

Mình nhất định phải nói cho mẹ biết là Giang Chu tốt đến mức nào.

Sau khi Phùng Tư Nhược rời khỏi.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Hai tiếng sau, ánh mặt trời ấm áp liền lọt vào trong phòng, chiếu lên giường.

Giang Chu đang ngủ say liền chậm rãi mở mắt ra, sau đó liếc nhìn thời gian.

“A, đã mười giờ hơn rồi à.”

Giang Chu ngồi dậy từ trên giường, ngáp một cái, gãi mái tóc như ổ gà.

Trạng thái của hắn bây giờ hơi mê man và mờ mịt, giống như là một kẻ ngu xi cởi truồng phơi nắng trong ngày hè ấm áp vậy.

Đôi môi trắng bệch, trong mắt tràn đầy tơ máu, vành mắt còn có một màu đen xì.

Hình tượng này, quả thực là giống mấy tên trộm chuyên đi làm việc vào ban đêm vậy.

Nhưng chuyện này cũng không thể trách Giang Chu.

Dù sao hôm qua ngồi mấy giờ máy bay, lại nghe cái lão già hỏng bét Phùng Viễn Sơn kia kể chuyện đến nửa đêm.

Khi trở về còn dày vò Phùng Tư Nhược hai lần.

Thân thể tiêu hao nghiêm trọng như vậy, nên mê man mờ mịt cũng là rất bình thường.

Nhưng mà chẳng mấy chốc, ý thức của Giang Chu đã khôi phục lại bình thường, ánh mắt bắt đầu nhìn quanh phòng.

“Phùng Tư Nhược?”

“Sáng sớm ngày ra mà đã đi đâu rồi.”

“Tư Nhược??!”

Giang Chu xuống giường, đi dạo một vòng trong phòng, cũng không nhìn thấy bóng dáng của bạn gái mình đâu.

Hắn chỉ nhìn thấy những miếng vải vụn của chiếc váy bị xé đêm qua, còn có một ít giấy vệ sinh.

Trừ những cái đó ra, thì không thấy cái rương và chiếc váy rách nát kia đâu.

Kỳ lạ thật.

Sáng sớm ngày ra, Phùng ngốc manh mang cái váy rách nát đó đi đâu rồi?

Giang Chu tìm tới tìm lui, cuối cùng nhìn thấy một tờ giấy bị đè dưới điều khiển điều hòa ở trên tủ đầu giường.

“Em đi rồi, hẹn gặp ở nhà.”

Đúng là giọng điệu vừa ngây thơ lại vừa đáng yêu của Phùng ngốc manh.

Giang Chu gấp tờ giấy lại, rồi nhét vào ví tiền, sau đó bắt đầu đi rửa mặt.

Tiếng nước chảy liên miên bất tuyệt.

Giang Chu gội đầu xong liền sấy khô, liền phát hiện kiểu tóc của mình vẫn rất đẹp trai, chỉ là sắc môi hơi tái nhợt, giống như là bị thận hư quanh năm vậy.

Có điều, chuyện này cũng không có gì, chờ đến Minh Tiềm Sơn Trang tìm Phùng Tư Nhược hôn môi là được rồi.

Nhưng vành mắt đen do thức đêm thì không dễ tiêu tan.

Chờ đến Phùng gia rồi tính đi, thật sự không được thì bảo Phùng đần độn trang điểm cho một chút, dùng chút phấn lót hay là cái gì gì đó che tì vết là được.

Chương 745 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!