Sau khi đi vào Minh Tiềm Sơn Trang.
Giang Chu đánh vô lăng, thuận lợi tiến vào bãi đỗ xe.
Sau đó nhắm ngay vào một chỗ đỗ xe trong đó, rồi chậm rãi đi đến.
Nhưng đúng lúc này, không ngờ chiếc xe phía sau bỗng nhiên vang lên những tiếng động cơ giòn giã.
Theo sát nó là chiếc Lamborghini kia bỗng nhiên tăng tốc, rồi lao mạnh lên.
Sau đó, nó lướt qua đầu xe Ferrari, trực tiếp cướp lấy chỗ đỗ xe của Giang Chu.
Cùng lúc đó, cửa sổ xe Lamborghini hạ xuống, để lộ ra một gương mặt dương dương đắc ý, ánh mắt còn tràn đầy vẻ trào phúng và giễu cợt.
“Đậu xanh rau muống??”
“Tên này cmn chạy đi đầu thai à, vừa rồi mình chặn cửa đã không cho tên này ra đời đúng không?”
Giang Chu đạp mạnh phanh xe, sắc mặt lập tức âm trầm như nước.
Lúc này, cửa xe Lamborghini phía trước từ từ mở ra.
Tên trẻ trâu vừa ấn còi inh ỏi kia đi xuống, còn nhìn Giang Chu với vẻ khiêu khích.
“Chậm như một con rùa vậy, chết cười!”
“Cười cái cmm!”
Tên trẻ trâu liền biến sắc: “Nói cho anh biết, ăn nói cẩn thận một chút!”
Giang Chu siết tay, nhìn tên này: “Chiếm vị trí đỗ của người khác, còn không muốn bị mắng?”
“Vị trí đỗ của anh? Nào nào nào, anh qua đây xem có chỗ nào viết tên anh không hả?”
“Cút đi, ông đây không rảnh để khua môi múa mép với một tên trẻ trâu!”
Giang Chu lái xe đến một chỗ đỗ xe khác, đẩy cửa bước xuống xe.
Lúc này, phía đối diện lại có hai chiếc xe đi đến.
Một chiếc Bugatti màu tro, một chiếc khác là McLaren màu cà phê.
Chủ của hai chiếc xe này đều là hai thanh niên có vẻ mặt kiêu căng khó thuần.
Nhuộm tóc, đeo khuyên tai, không khác tên trẻ trâu lái Lamborghini kia là mấy.
Ba người bu lại một chỗ mà lảm nhảm, sau đó đồng thời quay đầu nhìn về phía Giang Chu.
Lúc này, Giang Chu đã bước xuống xe, nghênh đón ba người kia đi đến.
“Làm sao? Không phục à? Lái chiếc Ferrari rách mà giả vờ cái gì?”
Giang Chu hơi cau mày, ánh mắt có vẻ hơi kỳ quái: “Mặt của cậu bị làm sao vậy?”
Tên trẻ trâu kia hơi sững sờ, nhìn về phía đồng bạn: “Sao thế? Trên mặt tôi dính cái gì à?”
“Không có.”
“Đúng thế, rất sạch sẽ mà?”
Ba người không hiểu ra sao mà nhìn về phía Giang Chu.
Giang Chu thấy thế liền nhe răng cười: “Sao mặt cậu giống mấy cô nàng hot girl trên mạng thế? Là công hay là thụ vậy?”
“Móa, anh thật sự muốn gây sự đúng không?”
“Gây sự thì thế nào?”
“Mẹ kiếp, anh đừng cho rằng dựa vào quan hệ với thư ký Hồng để đi vào đây thì ngon nhé? Nói cho anh biết, chúng tôi chính là khách khứa chân chính của Phùng gia đấy.”
Giang Chu không rảnh để lảm nhảm với mấy tên này, thế là hắn cất bước đi luôn.
Mẹ nó, không ngờ trên thế này giới có loại ngu xuẩn như Long Ngạo Thiên này thật, còn một lần xuất hiện ba cái luôn.
Hắn còn tưởng rằng đám tác giả tiểu thuyết mạng ngu xuẩn kia bịa đặt ra loại người này nữa chứ.
Xem ra nghệ thuật sáng tác là bắt nguồn từ cuộc sống mà.
Đám thiếu gia công tử nhà giàu ngu xuẩn này, thực sự là quá phiền.
“Khoan đã, anh đừng đi, lấy thư mời ra cho tôi xem một chút.”
“Liên quan đéo gì đến cậu?”
Tên trẻ trâu kia bĩu môi một cái: “Nói cho anh biết, nữ chủ nhân của nhà này là cô họ của tôi, tôi cũng coi như là một nữa cái người Phùng gia rồi, tôi nghi ngờ anh vào đây bằng cửa sau.”
Giang Chu giang hai tay ra: “Không có thư mời, cậu định làm gì nào?”
“Không có thư mời, thì đương nhiên là muốn mời anh ra ngoài rồi.”
“Đúng là tôi không có thư mời đấy, nhưng hôm nay tôi cmn cứ vô lại mà ở chỗ này, các cậu có giỏi thì ra tay đi, thử đuổi tôi ra ngoài xem nào?”
Tên trẻ trâu kia nhìn thoáng qua đồng bạn, phát hiện hai tên đồng bạn đều hơi lắc đầu một cái.
Nơi này chính là Phùng gia, chứ không phải là nơi nào khác.
Bọn họ còn chưa có can đảm để ra tay ở Phùng gia.
Chẳng may người này phản kháng lại, vậy liền biến thành đánh nhau.
Dám đánh nhau khi Phùng gia tổ chức dạ tiệc?
Trừ phi là bọn họ điên rồi thì mới làm như vậy.
“Anh đừng có kiêu ngạo, có giỏi thì chờ buổi dạ tiệc này kết thúc, rồi chúng ta tìm một chỗ hẹn gặp mặt?”
“Có nữ không?”
“Nữ cái gì?”
“Không có con gái thì hẹn cái mịa gì?”
“Tôi nói chính là hẹn đua xe, anh có dám không?”
“Ông đây nửa phút kiếm vài triệu, không có vội vàng đi gặp Diêm Vương như vậy.”
Giang Chu lướt qua người bọn họ, đi ra khỏi bãi đỗ xe.
Diện tích Minh Tiềm Sơn Trang rất rộng lớn, chỉ là một mặt cỏ cũng đã bằng một cái quảng trường trong công viên rồi.
Liếc mắt nhìn qua, rộng lớn đến mức khiến người ta líu lưỡi.
Đây chính là thành phố Bắc Hải tấc đất tấc vàng đấy.
Chi cần khai phát cái bãi cổ kia thôi, cũng có thể trở thành tỷ phú rồi.
Lần trước, Giang Chu đến đây là vào mùa đông.
Phùng Tư Nhược nhìn ngồi vẽ vời ở chỗ kia.
Hai người bọn họ còn đi dạo cả một buổi chiều, bây giờ nhớ lại, mọi thứ vẫn rõ mồn một như ở trước mắt.
Có điều, hôm nay trên bãi cỏ này được bày rất nhiều bàn ghế dài màu trắng.
Chung quanh đều là đám người cười cười nói nói, trên tay còn cầm ly thủy tinh, vừa ăn uống linh đình vừa trò chuyện vui vẻ.
Bởi vì buổi tối mới bắt đầu dạ tiệc từ thiện.
Cho nên bãi cỏ này đã bị trưng dụng làm khu đón khách khứa ngoài trời.
Tính chất có chút giống Party, người đến tham gia đều là đại gia, đều là người giới thượng lưu.
Chương 747 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]