Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 748: CHƯƠNG 748: PHÙNG ĐẠI TIỂU THƯ RẤT CAO NGẠO VÀ LẠNH LÙNG, PHÙNG TƯ NHƯỢC: ???

Giang Chu bước vào, dạo qua một vòng quanh hội trường ngoài trời này.

Hắn là thương nhiên trong vòng tròn Thượng Kinh, nên không quen biết với bên Bắc Hải này.

Đi tới đi lui cũng không nhìn thấy một gương mặt quen thuộc nào.

Vì vậy, hắn liền cầm một ly Champagne, đứng ở ngoài rìa giống như một người ngoài cuộc.

Đám đại lão giới kinh doanh kia đều đang trò chuyện vui vẻ, không ai để ý đến Giang Chu.

Bởi vì dưới cái nhìn của bọn họ, Giang Chu còn quá trẻ.

Đại đa số người ở cái tuổi này, đều là công tử hoặc thiếu gia nhà giàu mà thôi.

Bọn họ sẽ không hạ thấp thân phận của mình, để đi bắt chuyện với một nhân vật hậu bối.

Không lâu sau, Giang Chu chợt phát hiện đoàn người bắt đầu di chuyển về hướng Đông Bắc.

Hơn nữa, những ánh mắt phân tán cũng đã thống nhất lại, tất cả đều ăn ý mà nhìn về cùng một chỗ.

Trong lòng Giang Chu hơi động, cũng ngẩng đầu nhìn qua.

Thì ra là người của Phùng gia đến.

Đi đầu là Phùng Sùng, Phùng Nhạc và Phùng Long.

Bọn họ mặc tây trang được đặt làm riêng, đi đến bắt chuyện và bắt tay khách khứa.

Phùng Y Vân và Phùng Tư Nhược đi ở phía sau, trên mặt đều lộ nụ cười nhạt.

Ngoài ra, bên cạnh hai người còn có một người phụ nữ trung niên rất có khí chất, người này còn nắm tay Phùng Y Nhất.

Những người còn lại thì không biết, nhưng chắc là người nhà của Phùng Nhạc và Phùng Long.

“Đổi váy rồi à!”

Giang Chu nhếch mép lên, đánh giá bạn gái nhà mình từ phía xa.

Chiếc váy dạ hội nàng đang mặc cũng không khác biệt quá nhiều với chiếc váy bị hắn chơi hỏng đêm qua.

Chỉ là thiết kế hơi khác biệt một chút.

Ví dụ như hình thức cổ tròn thì đổi thành lộ vai, để lộ cái xương quai xanh non mịn và bóng loáng.

Làn váy bên dưới hơi ngắn một chút, chỉ dài đến đầu gối.

Để lộ ra hai bên đầu gối vẫn còn hơi hồng hồng.

Chắc là do đêm qua nằm sấp bị ép, đến giờ vẫn chưa rút đi.

Nơi eo cũng rộng rãi hơn, làn váy cũng được thiết kế nhiều tầng như chiếc váy hôm qua.

Trong lòng Giang Chu không khỏi ảo tưởng một phen.

Thật tốt quá, đêm nay lại có thể xé thêm một lần.

Cùng lúc đó, ánh mắt của Phùng Tư Nhược cũng bắt đầu quét qua bốn phía.

Khi ánh mắt của nàng chạm vào Giang Chu, liền bắt đầu nhăn mũi lại.

Trong hội trường ngoài trời có rất nhiều người.

Nhưng tiêu điểm của đoàn người vĩnh viễn là vị trí của người Phùng gia.

Ví dụ như các ông chủ tuổi trung niên, tất cả bọn họ đều vây quanh Phùng Sùng, Phùng Nhạc và Phùng Long.

Bọn họ nói về các chuyện trên phương diện làm ăn, tâm sự về thế cục phát triển của tương lai.

Mà các phú bà và phu nhân thì đứng chung một chỗ với Phùng Y Vân, nói nhà thẩm mỹ viện nào có hiệu quả tốt, chia sẻ cái túi xách mới mua gần đây.

Coi đám công tử và tiểu thư trẻ tuổi thì đương nhiên là vây quanh hai người Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất.

Hai vị đại tiểu thư của Phùng gia, là thiên kim chân chính của Bắc Hải.

Thân phận của các nàng cao quý, lớn lên lại xuất trần thoát tục.

Nhất là Phùng đại tiểu thư, hồn nhiên ngây thơ như một tấm giấy trắng.

Mắt ngọc mày ngài, dáng người cao gầy, da thịt trắng như tuyết.

Minh tinh điện ảnh, ngôi sao thần tượng gì gì đó, tất cả đều phải phai mờ và ảm đảm khi đứng trước mặt nàng.

Thậm chí có rất nhiều người sẽ thấy nghi ngờ thì lần đầu tiên nhìn thấy Phùng đại tiểu thư.

Tại sao trên thế giới này lại có một cô gái đẹp như vậy?

Rốt cuộc Thượng Đế đã đóng cánh cửa sổ nào của nàng?

“Nghe nói Phùng đại tiểu thư rất cao ngạo và lạnh lùng, có đúng không?”

“Đương nhiên là thật, năm ngoái tôi đi tham gia thọ yến của Phùng lão gia, khi đó không thấy Phùng đại tiểu thư nói chuyện với bất cứ ai.”

“Cậu cũng thế à?”

“Tôi đương nhiên là khác với người khác, tôi hàn huyên rất nhiều với cô ấy.”

“Thôi đi, đừng có khoác lác, tưởng lần trước tôi không đến à?”

Tên trẻ trâu lái Lamborghini có hơi xấu hổ: “Được rồi, tuy rằng chưa hề nói chuyện, nhưng khi đó tôi đứng rất gần Phùng đại tiểu thư.”

Bạn bè bên cạnh liền cười nhạo một phen: “Biết ngay là lại trang bức mà.”

“Móa, mấy ông khinh thường tôi đúng không?”

“Là cậu trang bức, ai khinh thường cậu?”

Tên trẻ trâu cảm thấy hơi mất mặt: “Yên tâm, ngày hôm nay nhìn thấy Phùng đại tiểu thư rồi, chắc chắn tôi sẽ xin được phương phức liên lạc.”

Mấy tên bạn bè liếc mắt nhìn nhau: “Nếu ông có thể xin được phương thức liên lạc, chúng tôi sẽ bao hết tiêu phí trong một tháng tiếp theo.”

“Đây chính là các ông nói đấy nhé?”

“Nếu nói ông không xin được thì sao?”

“Không có khả năng này, các ông chờ tin tốt của tôi đi.”

Cùng lúc đó, ở phía tây bắc của hội trường.

Phùng Y Vân kéo tay cháu gái, đứng chung một chỗ với đám phú bà của Bắc Hải.

Nội dung cuộc trò chuyện của mọi người vẫn giống như trước đây, hoàn toàn không thể rời bỏ quần áo, túi xách, mỹ phẩm và làm đẹp.

“Nghe nói bên phía xxx mới mở một tiệm spa, hôm nào chúng ta rảnh liền qua đó thử đi.”

“Cũng được, khi đó tôi sẽ mang cháu gái tôi theo.”

“Còn có một quán trà tên là Mede cũng rất tốt.”

“Tôi đã đi qua chỗ đó rồi, công nhận là rất phong cách.”

Chương 748 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!