Khi Phùng Y Vân đang nói chuyện với một đám phú bà, bỗng nhiên cảm thấy tay mình bị giật mình cái.
Quay đầu lại, liền phát hiện Phùng Tư Nhược đang nhìn về phía nam, ánh mắt vẫn luôn nhìn về nơi xa xa.
“Tư Nhược, làm sao vậy?”
Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng quay đầu, có hơi xấu hổ mà phồng má lên: “Cô cô, Giang Chu đang ở bên kia, cháu muốn qua bên đó.”
Phùng Y Vân nhịn không được mà cười khẽ: “Cháu không thể rời bỏ Giang Chu một chốc một lát à?”
“Nơi này quá nhiều người, không có Giang Chu ở bên cạnh là cháu không thở được.”
Phùng Y Vân nghe đến đây, mới nhớ ra chuyện cháu gái mình mắc hội chứng sợ xã hội.
Chuyện này vốn là một chuyện rất quan trọng, nhưng không biết vì sao Phùng Y Vân lại quên mất chuyện này.
Nghĩ đến nghĩ lui, có lẽ là bởi vì Phùng Tư Nhược rất hoạt bát khi ở cùng với Giang Chu.
Biết khóc biết cười, còn có thể làm nũng.
Có nhiều khi thấy bất mãn còn túm lấy cánh tay của Giang Chu mà véo mà cấu.
Điều này làm cho Phùng Y Vân nghĩ rằng chứng sợ xã hội của cháu gái mình đã tốt, đã không khác với những cô gái bình thường khác.
Nhưng cho đến bây giờ Phùng Y Vân mới hiểu.
Thì ra chỉ khi nào Phùng Tư Nhược ở bên cạnh Giang Chu, thì con bé mới không sợ hãi với những thứ chung quanh.
Nhưng một khi cách quá xa, con bé sẽ quay lại thành một cô bé luôn thấp thỏm và lo âu kia.
Nói một cách khác, trên thế giới này chỉ có một mình Giang Chu mới có thể đem lại cảm giác an toàn cho Phùng Tư Nhược.
Để cho Phùng Tư Nhược tin tưởng rằng, mặc dù thế giới có phức tạp ra sao thì nàng cũng không bao giờ bị tổn thương.
Điều này chứng tỏ Giang Chu thật sự rất cưng chiều Phùng Tư Nhược.
“Được rồi, cô biết rồi, cháu đi tìm Giang Chu đi.”
“Cám ơn cô cô.”
Phùng Tư Nhược lộ nụ cười xinh đẹp, rồi lập tức đi về phía Giang Chu.
Hôm nay nàng mặc chiếc váy dạ hội mới.
Mới, có nghĩa là Giang Chu chưa từng nhìn thấy.
Cho nên bây giờ nàng rất chờ mong, chờ mong Giang Chu khen nàng và chiếc váy này xinh đẹp.
Nói không chừng… còn muốn xé một lần nữa.
Nhưng mà Phùng Tư Nhược mới đi được vài bước.
Đám công tử nhà giàu đến tham gia yên hội đã đi về phía bên này.
“Phùng tiểu thư, lần đầu gặp mặt, có thể nhảy một điệu không?”
“Phùng tiểu thư, chúng ta từng gặp mặt trong bữa tiệc thọ yếu của Phùng lão gia tử, cô có nhớ không?”
“Đã nghe nói Phùng đại tiểu thư xinh đẹp như thiên tiên, khi đó tôi còn không tin, nhưng bây giờ tôi đã hiểu mấy lời này rồi.”
“Phùng đại tiểu thư, cô có sở thích gì không? Tôi quen biết rất rộng ở Bắc Hải này, nếu như Phùng tiểu thư không chế, chúng ta có thể kết bạn với nhau.”
“…”
Phùng Tư Nhược chỉ thấy bên tai ông ông, tâm trạng của nàng đã bắt đầu căng thẳng và khẩn trương.
Vì vậy, nàng vô thức bước nhanh hơn, đi thẳng đến chỗ của Giang Chu.
Lúc này, Giang Chu cầm ly rượu mà nhìn nàng, hắn cũng không tiến lên đón.
Hắn cho rằng, Phùng Tư Nhược không phải là một vật phẩm, không phải là trang sức mà mình vẫn treo ở trên người.
Nàng là một tiểu mỹ nhân sống sờ sờ.
Mình có thể vĩnh viễn bảo vệ nàng, nhưng không thể ở bên cạnh nàng từng giây từng phút được.
Cho nên Giang Chu hy vọng Phùng Tư Nhược sẽ can đảm hơn một chút.
Can đảm đến mức vượt qua muôn trùng vây, chạy đến bên cạnh mình rồi muốn ôm một cái.
Có điều, đám công tử nhà giàu chung quanh lại hoàn toàn không nhận ra Phùng Tư Nhược đang khẩn trương.
Bọn họ vẫn cho rằng Phùng đại tiểu thư quá cao ngạo và lạnh lùng, cho nên mới hoàn toàn không có hứng thú mở miệng nói chuyện với bọn họ.
Thế là bọn họ càng nhiệt tình hơn, cố gắng thể hiện sự khác biệt của mình với người thường, hy vọng nhận được sự tán thành của Phùng đại tiểu thư.
“Phùng tiểu thư, cô thích cưỡi ngựa không? Tôi là quán quân cuộc thì cưỡi ngựa toàn quốc.”
“Cưỡi ngựa có gì vui, đua xe mới kích thích, Phùng đại tiểu thư, cô có hứng thú thì có thể cho tôi phương thức liên lạc.”
“Đua xe là ngại mạng quá dài à? Vừa nhìn đã biết Phùng đại tiểu thư là một người thích nghệ thuật, tôi có mở một nhà sách, cô có muốn qua đó ngồi một chút không?”
Phùng Tư Nhược cắn chặt môi mỏng, khi thấy càng ngày càng gần Giang Chu, tâm trạng căng thẳng cũng giảm bớt.
Sắp đến rồi, chỉ vài bước nữa thôi.
Nàng muốn đi ôm ôm một cái, một cái ôm để cho nàng an tâm.
Phùng Tư Nhược di chuyển, đám công tử thiếu gia nhà giàu kia cũng di chuyển theo.
Cùng lúc đó, tên trẻ trâu kia cũng chen lấn đi lên.
“Phùng tiểu thư, có thể cho tôi phương thức liên lạc không?”
Phùng Tư Nhược hít sâu một hơi, dứt khoát phun ra một chữ: “Không!”
Sau đó, rốt cuộc nàng cũng đi đến trước người Giang Chu, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lên, nhìn vào Giang Chu.
“Em vất vả rồi!”
Giang Chu đưa tay, cưng chiều mà xoa xoa tóc của nàng.
Hắn biết, bắt Phùng Tư Nhược đi qua nhiều người như vậy là một chuyện rất chật vật.
Mặc dù là giữa mùa đông, nhưng hắn vẫn nhìn thấy cái trán của Phùng ngốc manh đã đầy mồ hôi hột.
Nhưng điều bất ngờ là, Phùng Tư Nhược lại gạt tay của Giang Chu ra, biểu cảm có chút bất mãn.
“Làm sao vậy?”
“Em muốn anh ôm em.”
Chương 749 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]