Phùng Tư Nhược rất ít khi từ chối Giang Chu.
Chủ động yêu cầu thì càng gần như là không có.
Những trải qua hai năm này, rất rõ ràng là nàng đã bắt đầu khai khiếu.
Nàng có thể từ chối với yêu cầu vô lý của Khúc Tiểu Nhã.
Còn có thể yêu cầu mình ôm ôm nàng, rồi nâng thật cao.
Những hành động này đã chứng minh hội chứng sợ xã hội của nàng đã giảm bớt nhiều.
Điều này làm cho Giang Chu cảm thấy rất vui mừng.
Có một cô bạn gái tốt như Phùng ngốc manh là rất tốt, giờ lại còn có thể chơi nuôi dưỡng trưởng thành nữa.
Bản thân nàng giống như một tờ giấy trắng, gần như là không có cá tính đặc biệt nào cả.
Trở thành bạn trai của nàng, liền có thể bồi dưỡng nàng thành dáng vẻ mà mình muốn.
Là bạn gái, nhưng lại bị nuôi dưỡng giống như con gái.
Như một đống bột nhão mềm mềm thơm thơm, muốn nặn thành hình gì thì nặn thành hình đó.
“Không muốn xoa đầu, mà muốn anh ôm?”
“Ừm!”
“Em bây giờ còn học được cả chọn ba lấy bốn rồi cơ à?”
“Muốn nha.”
“Loại trời đất quay cuồng có được không?”
“Ừm?”
Giang Chu đưa tay nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, rồi bế nàng lên quay một vòng.
Phùng ngốc manh sợ đến kêu lên một tiếng, rồi ôm chặt lấy cổ của Giang Chu.
Đợi đến khi hai chân nàng chạm xuống mặt đất, thì nàng lại bắt đầu cười khanh khách.
Hai người bọn họ đã làm động tác ôm ôm rất nhiều lần.
Nhưng ôm lên rồi quanh thì không nhiều lắm.
Một lần là ở bên hồ trong trường học, đó là lần đầu tiên hai người hôn nhau.
Một lần là mùa đông năm ngoái, Giang Chu đến Bắc Hải tìm nàng.
Nàng thật sự rất thích cái cảm giác đó, trái tim nhỏ như được bay lên vậy.
“Mới mua váy khác?”
“Là cô cô chuẩn bị để dự phòng.”
“Vậy thì tốt quá rồi, tối về lại có thể xé một lần nữa.”
Phùng Tư Nhược lầu bầu hai tiếng, biểu cảm có chút bất mãn.
Váy là để mặc, chứ không phải để xé nha.
Cô cô đã bảo bọn họ phải biết tiết chế…
Cùng lúc đó, hội trường là một mảnh yên lặng.
Rất nhiều công tử và thiếu gia nhà giàu đều dùng ánh mắt khó tin để nhìn một màn trước mắt.
Sau đó, bọn họ lại liếc mắt nhìn nhau, cảm giác cả người đều tê dại.
Đây chính là công chúa của Phùng gia đây.
Chưa nói đến chuyện Phùng đại tiểu thư cao ngạo và lạnh lùng, hoàn toàn không thèm để ý đến bất cứ người đàn ông nào.
Mà chỉ nói đến thân phận của nàng, thì cũng không thể tùy tiện để một người đàn ông ôm rồi xoay quanh ở trước mặt mọi người.
Đây chính là một trường hợp rất trang trọng.
Tất cả những người có mặt ở đây đều là người có danh tiếng ở Bắc Hải.
Làm như vậy thì rõ ràng là không thích hợp lắm.
Trừ phi trong lòng của Phùng đại tiểu thư, người này còn quan trọng hơn cả cái gọi là danh dự của gia tộc.
Khiến cho Phùng đại tiểu thư có thể không quan tâm chuyện gì khác, mà chỉ muốn được người này ôm một cái.
Mẹ kiếp, hóa ra Phùng đại tiểu thư cao ngạo và lạnh lùng là với bọn họ mà thôi.
Nhưng khi đối mặt với người nào đó, Phùng đại tiểu thư lại trở nên đáng yêu như vậy.
Nhất là cái câu nói “Em muốn anh ôm em” kia, quả thật là đến thái giám cũng phải động lòng.
“Là tên lái Ferrari kia!”
“Móa, tên này là bạn trai của Phùng đại tiểu thư?!”
Lúc này, tên trẻ trâu kia và đám bạn đều trố mắt ra nhìn.
Trước khi vào cổng, bọn họ nhìn thấy Giang Chu bị bảo vệ cản lại, thẳng cho đến khi thư ký Hồng xuất hiện thì mới được đi vào.
Thế là bọn họ liền suy đoán, người này nhất định là không có thư mời.
Mặc dù người này có thể đi vào, nhưng mà dựa vào đi cửa sau của thư ký Hồng.
Nhưng bây giờ xem ra, tình huống chân thật hoàn toàn không như những gì bọn họ nghĩ.
Vị Phùng đại tiểu thư cao ngạo và lạnh lùng kia đi về phía trước mà không thèm chớp mắt, chính là vì tìm người này.
Hiện giờ, Phùng đại tiểu thư lại ngoan ngoãn giống như một con thỏ nhỏ bị đối phương ôm ở trong ngực.
Nói cách khác… cái tên ngu xuẩn này là con rể Phùng gia?!
Đậu xanh rau muống!
May mà người này không chấp nhặt với bọn họ.
Nếu như thật sự có xung đột, vậy người bị đuổi ra ngoài tuyệt đối sẽ là bọn họ.
Con bà nó…
Nội tâm của người này cũng quá cmn bẩn rồi.
“Y Vân, người kia là ai vậy?”
“Đúng vậy, không phải Tư Nhược rất nhát gan sao, sao bây giờ lại như biến thành người khác rồi?”
Phùng Y Vân mỉm cười nhìn hai người ở phía xa xa: “Đó là bạn trai của Tư Nhược, con bé này rất dính cậu ấy.”
Đám phú bà đều tỏ vẻ kinh ngạc: “Mọi người đều đồng ý à?”
“Đúng vậy, Giang Chu là một người trẻ tuổi rất ưu tú, tuy Tư Nhược rất nhát gan, nhưng con bé biết ai là người tốt với mình.”
“Là như vậy à…”
Đám phú bà nghe thấy thế liền lộ ra vẻ trầm tư, rồi lại không khỏi nghĩ đến những lời đồn đã từng nghe được.
Nghe nói Phùng Viễn Sơn không hề thích người ngoài.
Nếu như con gái trong Phùng gia muốn yêu đương, nhất định phải ký một bản hợp đồng bỏ quyền thừa kế gia sản.
Chẳng lẽ chuyện này là giả?
Nhưng mà Phùng Y Vân là một ví dụ cơ mà?
Cả đời này Phùng Y Vân đều không thể kết hôn.
Nhưng nếu như Phùng Tư Nhược đã ký rồi, thì tại sao bây giờ lại xuất hiện ở trong yến hội của Phùng gia?
“Y Vân, lão gia tử nhà cô không có ý kiến gì à?”
“Ông ấy có ý kiến cũng vô dụng, đó là người dám chỉ thẳng vào mũi ông ấy mà mắng đấy!”
Phùng Y Vân nhẹ nhàng mở miệng, nhớ đến tin đồn mới nghe được sáng nay, trong lòng vẫn cảm thấy không thể tin nổi như cũ.
Một người giống như cha, làm sao có thể cho phép một người khác chỉ vào mũi mình mà mắng…
Cũng không biết Giang Chu đã nói chuyện gì với cha nữa, thật sự là quá khó tin.
Chương 750 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]