Sau khi thư ký Hồng và vị trợ thủ kia rời khỏi.
Trong hội trường ngoài trời chỉ còn đám khách khứa mang theo vẻ mặt kinh ngạc.
Trong đám người kinh ngạc này, không chỉ có khách khứa của Phùng gia mời đến, mà ngay cả những người của gia tộc như Phùng Sùng và Phùng Nhạc cũng không hiểu chuyện gì.
Buổi dạ tiệc từ thiện sắp bắt đầu rồi, sao cha lại đột nhiên xảy ra chuyện?
Hơn nữa, nhìn sắc mặt của thư ký Hồng và vị trợ thủ kia, có vẻ như chuyện này còn rất khẩn cấp?
Điều này rất không đúng.
Dù sao đoàn đội chữa bệnh của cha cũng là đoàn đội số một trong phạm vi toàn quốc.
Nếu như tình trạng cơ thể của cha đã yếu đến mức này, chắc chắn đám bác sĩ kia sẽ kiến nghị cho cha biết.
Tuyệt đối sẽ không chờ khách khứa đến đông đủ rồi mới luống cuống tay chân như vậy.
Nghĩ đến đây, chứng tỏ bên phía cha đã xảy ra chuyện gì đó rất bất ngờ.
Chẳng lẽ là có liên quan đến chuyện người thừa kế?
“Y Vân, em ở đây tiếp đãi khách khứa, anh đi qua xem thế nào.”
“Ừm, anh đi đi!”
Phùng Sùng đặt ly rượu trong tay xuống, vội vã chạy về phía tòa lầu các màu xám lạnh.
Hai anh em Phùng Nhạc và Phùng Long nhìn thấy cảnh này liền liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi cũng chạy theo.
Lúc này, trong hội trường chỉ còn lại nữ quyến của Phùng gia, bọn họ đang không ngừng xin lỗi đám khách khứa.
Nhưng những người khách này lại căn bản là không có ý định rời đi.
Vì sao?
Bởi vì Phùng Viễn Sơn thật sự đã xảy ra chuyện, nói không chừng còn chết luôn ý chứ.
Ai sẽ từ bỏ cuộc náo nhiệt trong giờ phút quan trọng này chứ?
Hơn nữa, Phùng Viễn Sơn vừa chết, giá cổ phiếu của xí nghiệp Phùng gia sẽ giảm mạnh.
Giới thương nghiệp Bắc Hải cũng có khả năng sẽ thay đổi rất nhiều.
Nếu như biết tin tức chính xác, có lẽ bọn họ còn kiếm được một chút lợi ích từ đó.
Có kẻ ngu mới buông tha cơ hội này, kẻ ngốc mới rời khỏi đây vào lúc này.
Bởi vậy, thời gian bắt đầu trôi qua từng giây từng phút.
Từ giữa trưa cho đến chạng vạng, tất cả Champagne và rượu vang mà Phùng gia chuẩn bị đã được uống gần hết.
Bánh ngọt ở trên bàn cũng bị tiêu diệt sạch sẽ, chỉ còn lại những chiếc đĩa sứ xinh đẹp.
Mọi người đều đang chờ năm chữ, Phùng Viễn Sơn chết rồi!
Chỉ cần có thể nghe được năm chữ này, vậy bọn họ cũng không uổng công.
Một lúc sau, mấy anh em Phùng Sùng, Phùng Nhạc và Phùng Long quay lại hội trường.
Rất nhiều người đều lấy danh nghĩa quan tâm sức khỏe của lão gia tử để hỏi thăm.
Nhưng cả ba người đều không nói gì, mà chỉ lắc đầu.
Bọn họ không thể nhìn thấy Phùng Viễn Sơn, mà chỉ chờ hai tiếng ở bên ngoài mà thôi.
Điều duy nhất mà bọn họ biết là, đúng là sức khỏe của cha có vấn đề.
Nhưng mà không phải bởi vì bệnh tật, mà là vì bị kích thích quá mãnh liệt.
Lúc này, Giang Chu ngồi ở trong một góc bắt đầu mệt mỏi rã rời, ngủ gà ngủ gật, hai mắt nặng như đổ chì.
Hắn vốn không nghỉ ngơi tốt, lại đến đây ngồi không vài tiếng đồng hồ, trong lòng không nhịn được mà bắt đầu chửi má nó.
“Mệt quá, trở về chỗ của em nghỉ ngơi đi!”
Phùng Tư Nhược phồng má lên, yếu yếu ớt ớt mở miệng: “Được nha!”
Giang Chu xoa xoa đầu của nàng: “Còn chưa được thử giường của em, vận động mạnh quá có kêu không?”
“…”
Giờ phút này, Phùng Tư Nhược trì độn bỗng nhiên hiểu ra một việc.
Ngủ trong miệng của Giang Chu, tuyệt đối không chỉ là ngủ thôi.
Phần tử xấu, Vương Bát Đản…
“Đi thôi, anh buồn ngủ quá.”
“Ồ!”
Phùng Tư Nhược bị vỗ cái mông nhỏ, đánh bất đắc dĩ đứng lên, sau đó sửa sang lại váy, rồi dẫn Giang Chu đi về phía tòa lầu các nhỏ của mình.
Đúng lúc này, đám công tử thiếu gia nhà giàu kia phát hiện hai người định rời đi, liền suy tư một chút rồi cũng đi theo.
Có một bộ phận trong số đó là muốn kết bạn với Giang Chu.
Dù sao ở phương diện gây dựng sự nghiệp này, Giang Chu còn tốt hơn bậc cha chú của bọn họ nhiều.
Không có lý do gì khác, chỉ bởi vì Giang Chu dùng thời gian hai năm rưỡi, để từ một tên sinh viên một nghèo hai trắng, trở thành top 100 người giàu có nhất cả nước.
Mà một bộ phận còn lại thì thực sự là quá nhàm chán, cho nên muốn đi xem xem hai người này đi đâu.
“Anh Giang, nghe nói anh làm giàu từ ngành giao đồ ăn à, bây giờ ngành này còn kiếm được không?”
“Cũng tạm được, nhưng thị trường đã bão hòa, hiện giờ mà vào cuộc thì cũng không kiếm được bao nhiêu.”
“Nghe nói anh còn có một công ty điện ảnh à, sau này có muốn chuyển sang ngành giải trí không?”
“Điện ảnh chỉ là chơi đùa thôi, cũng vì dẫn lưu cho một số công ty con của tôi, còn bản thân tôi không có hứng thú với ngành giải trí này lắm.”
“Vậy ngài còn hứng thú với cái gì?”
“Tôi tương đối hứng thú với những nữ ngôi sao ở trong giới giải trí.”
“Anh Giang quả nhiên là người sảng khoái, hôm nào tôi giới thiệu vài cô cho anh nhé?”
“Cái gì? Cậu có ý gì? Cậu thấy tôi là người như vậy sao?!”
“A…? Rất xin lỗi, thì ra anh Giang là một chính nhân quân tử.”
Giang Chu gật đầu, cũng rút một tấm danh thiếp ra: “Khi nào rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho tôi, tôi dạy cậu cách làm chính nhân quân tử.”
Người nhận danh thiếp hơi sững sờ, sau đó lại hiểu luôn: “Tốt lắm, không có vấn đề.”
“Anh em tốt!”
Chương 753 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]