Sau khi trở lại tòa lầu các Công Chúa của Phùng Tư Nhược.
Hai người lại vận động một lát, sau đó mới chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến khi rời giường, sắc trời bên ngoài cửa sổ đã đen xì.
Giang Chu mặc quần áo tử tế liền đi xuống dưới, phát hiện hội trường trên bãi cỏ đã bị dọn dẹp sạch sẽ.
Tòa lầu sử dụng để làm yến hội cũng tối om, căn bản là không có động tích gì.
Ngoài ra, bãi đỗ xe cũng không còn bao nhiêu xe.
Điều này chứng tỏ các vị khách khứa đã đi gần hết.
Giang Chu nhìn thấy cảnh này, không khỏi bắt đầu cau mày.
Tình hình gì thế này?
Phùng Tư Nhược thật sự ợ ra rắm rồi?
Thế là Giang Chu đi ra ngoài, tìm vài vòng mới tìm được Phùng Sùng.
Lúc này, ông cha vợ này đang ngồi pha trà trong biệt thự của mình, bên cạnh còn có một vị phu nhân xinh đẹp và cô cô Phùng Y Vân.
Giang Chu quan sát vị phu nhân này một chút, phát hiện tướng mạo của bà rất giống với Phùng Tư Nhược.
Ah, hiểu rồi.
Đây đại khái chính là mẹ vợ của mình rồi.
“Cha vợ, tình hình thế nào rồi?”
Phùng Sùng yên lặng một lát: “Tình hình của ông ấy đã ổn định, nhưng vẫn chưa thể mở miệng nói chuyện.”
Giang Chu hơi cau mày: “Nếu như ông ấy đã dự định tổ chức dạ tiệc từ thiện vào ngày hôm nay, vậy bệnh tình không thể tự nhiên trở nặng như vậy chứ?”
“Không phải, chuyện này không có liên quan gì đến bệnh của ông ấy.”
“Vậy thì liên quan đến cái gì?”
Phùng Sùng đưa một chén trà cho Giang Chu: “Theo bác sĩ trưởng nói, bởi vì cha xem ti vi rồi giật mình, tạo thành cơ thể xuất hiện phản ứng căng thẳng, tương tự với trúng gió.”
Giang Chu suýt nữa thì sặc nước trà, hắn vội vàng phun ra, văng đều đũng quần của mình.
“Ngài nói cái gì cơ? Xem ti vi á?”
“Đúng thế, xem ti vi!”
Giang Chu mím môi một cái: “Phùng lão gia tử xem phim ma vào ban ngày rồi hả?”
Phùng Sùng lắc đầu: “Dựa theo thời gian để suy đoán, thì khi đó là giờ chiếu thời sự, nhưng mà mọi người đã xem lại buổi phát sóng đó rồi, không phát hiện thứ gì dị thường cả.”
“…”
Khóe miệng Giang Chu không khỏi co quắp một trận.
Mẹ nó, hiểu rồi!
Phùng lão đầu bị tin tức động đất dọa cho sợ đến choáng váng.
Phùng Viễn Sơn là gia chủ của Phùng gia.
Cả đời này đều dốc sức làm ăn, từng gặp vô số sóng to gió lớn.
Giang Chu không thể hiểu nổi, vì sao một cái trang bức nho nhỏ của mình, lại tạo thành đả kích nặng nề như vậy.
Phùng lão đầu không khỏi quá nhát gan rồi chứ?
Nhưng ngay sau đó, Giang Chu đã nghĩ thông suốt.
Phùng Viễn Sơn đúng là một đại lão trong giới thương nghiệp, tâm tư trầm ổn hơn xa người bình thường.
Nhưng bây giờ, ông ta đã già rồi.
Một ông già gần đất xa trời, thậm chí còn có thể cảm nhận được ngày chết của mình không xa.
Bỗng nhiên lại bị mình dọa một trận, làm cho ông ta bắt đầu suy nghĩ miên man.
Cộng thêm sức khỏe yếu kém, tinh thần cũng yếu ớt, bỗng nhiên bị kích thích một cái, đúng là có khả năng lớn sẽ xảy ra chuyện.
Phùng Sùng nhìn biểu cảm của Giang Chu, lại không khỏi cảm thấy kỳ lạ: “Sao cậu lại có vẻ mặt này?”
Biểu cảm này không giống như nghi ngờ và khó hiểu, trái lại còn giống như bừng tỉnh hay hiểu ra cái gì đó.
“Không có gì, cháu chỉ cảm thấy bất ngờ thôi, không ngờ Phùng lão gia tử lại nhát gan như vậy.”
Giang Chu giải thích một câu, rồi không nói thêm gì nữa.
Hắn không thể nói mình là người trọng sinh về.
Rồi tiên tri cho Phùng Viễn Sơn biết một trận động đất.
Sau đó làm cho ông lão này sợ đến choáng váng.
Đầu tiên chưa nói đến chuyện mọi người có tin lời giải thích này hay không, nhưng bại lộ việc mình là người trọng sinh là một chuyện rất không sáng suốt.
Ngày hôm qua, bởi vì tâm trạng của hắn đang vô cùng kích động, cho nên mới nhịn không được mà dọa Phùng Viễn Sơn một lần.
Nhưng đây tuyệt đối không phải là thủ đoạn hắn hay sử dụng.
Bởi vì chuyện trọng sinh này quá mức kỳ diệu và khó tin.
Nếu như hắn dám nói ra ngoài thật, vậy hắn chỉ có hai kết cục.
Một là bị người ta cho rằng hắn bị tâm thần, bằng không thì cũng sẽ bị coi là quái vật.
Trong lúc nói chuyện, có một bóng người bỗng nhiên xuất hiện ở ngoài cửa biệt thự của Phùng Sùng.
Người này mặc một bộ âu phục màu xám tro, hơi do dự một chút khi đi vào phòng khách, nhưng cuối cùng vẫn đi vào trong, ánh mắt lộ ra vẻ che lấp.
“Anh cả.”
Phùng Sùng hơi ngẩng đầu lên, cau mày: “Phùng Nhạc? Sao cậu lại đến chỗ của tôi?”
Phùng Nhạc vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên nhìn thấy Giang Chu đang ngồi ở sô pha bên đối diện.
Vẻ mặt của Phùng Nhạc có chút kinh ngạc, thậm chí là hơi khiếp sợ.
Giang Chu rõ ràng là khách mà ông ta mời đến, hơn nữa Giang Chu còn nói rằng mình chưa bao giờ gặp Phùng Sùng.
Vậy thì đêm hôm khuya khoắt, bọn họ ngồi chung một chỗ làm gì?
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ từ trước đến giờ, Giang Chu vẫn luôn đùa giỡn mình?
“Tại sao cậu lại ở đây?”
Giang Chu ngồi ngay ngắn: “Tôi và Tư Nhược đang hẹn họ, lần này đến Phùng gia làm khách, không gặp cha mẹ vợ thì quá không lễ phép rồi.”
Phùng Sùng thản nhiên gật đầu: “Tuy rằng đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng tên nhóc này cũng khá hợp khẩu vị của tôi.”
“Ồ ồ!”
Chương 754 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]