Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 755: CHƯƠNG 755: CƯỚP ĐOẠT QUYỀN ĐIỀU HÀNH, PHÙNG VIỄN SƠN ÁC NHƯ VẬY?

Mặc dù Phùng Nhạc không biết lời nói của hai người này có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả, nhưng ông ta cũng không tiếp tục nhắc đến đề tài này nữa.

Bởi vì so với chuyện mà mình vừa biết, thì chuyện này cũng không đáng là gì.

“Anh cả, tôi muốn tâm sự với anh một chút, được không?”

Phùng Sùng đặt một chén trà xuống phía đối diện: “Nơi này không có người ngoài, ngồi đi.”

Phùng Nhạc ngồi xuống bên cạnh Giang Chu, thở dài: “Bây giờ tôi mới hiểu được, thì ra cha chưa từng nghĩ đến chuyện để lại gia sản cho chúng ta.”

“Cậu điều tra được cái gì rồi?”

“Cái người vẫn luôn đi cạnh thư ký Hồng tên là Phùng Ngạo, là con tư sinh của cha, cũng là người thừa kế mà cha đã chọn.”

Phùng Sùng đặt chén trà xuống, rồi bắt đầu yên lặng.

Ông đã nhận được ám chỉ của Giang Chu từ trước rồi, cho nên cũng không quá kinh ngạc.

Nhưng mà sau khi xác định tin tức này từ trong miệng Phùng Nhạc, thì ông vẫn cảm thấy có hơi bi thương.

“Anh cả, chúng ta tranh giành nhiều năm như vậy, cuối cùng lại bị một đứa con hoang chiếm hết, anh không cảm thấy chuyện này rất nực cười sao?”

Phùng Sùng lại rót cho Phùng Nhạc một ít trà: “Tuy rằng tôi cũng không hiểu vì sao, nhưng cha chúng ta vốn là một người rất bạc tình, cho nên làm chuyện gì cũng không kỳ lạ.”

Phùng Nhạc cầm chén trà lên uống một hớp, ánh mắt có chút oán hận: “Tôi không trách ông ấy không chọn tôi, nhưng vì sao ông ấy lại chọn một người chưa từng đóng góp cho gia tộc? Thậm chí lại còn lừa gạt tôi nữa?”

“Bởi vì ông ấy chỉ coi chúng ta là công cụ mà thôi.”

“Anh cả, có phải anh đã biết chuyện này từ lâu rồi không?”

Phùng Sùng liếc nhìn Giang Chu: “Hôm qua tôi mới tra được chút manh mối, nhưng vẫn chưa kịp xác nhận.”

Phùng Nhạc yên lặng một át: “Vậy anh có biết đứa con hoang đó chui từ đâu ra không?”

“Tôi cũng muốn biết chuyện này, cho nên tôi đã nhờ Y Vân đi điều tra.”

Phùng Nhạc quay đầu nhìn về phía Phùng Y Vân: “Chị, chị có tra được cái gì không?”

Phùng Y Vân lắc đầu: “Với thủ đoạn của cha, xóa dấu vết của một người là một chuyện quá dễ dàng, nên căn bản là không tra được cái gì.”

“Nhưng mà tôi không phục, đại ca, tôi nói thật, dù ông ấy giao gia sản cho anh thì tôi cũng không nói gì, nhưng ông ấy dựa vào cái gì mà giao cho một đứa con hoang có lai lịch không rõ ràng?!”

“Phùng Nhạc, cậu đừng kích động quá, chuyện này không có ý nghĩa.”

“Nhưng mà tôi rất không cam lòng.”

“Chẳng lẽ cậu không muốn chịu thua?”

“Tôi có thể chịu thua, nhưng tôi không muốn thua kiểu không rõ ràng này.”

Phùng Nhạc nói xong, cả phòng khách đều rơi vào yên lặng.

Nhưng yên lặng không có nghĩa là bọn họ cho rằng Phùng Nhạc nói sai.

Nói thật, suy nghĩ của Phùng Sùng cũng không khác gì Phùng Nhạc cả.

Ông đã dốc sức nhiều năm vì gia tộc, dãi nắng dầm mưa, còn bỏ quên cả gia đình của mình.

Nếu như bại bởi Phùng Nhạc, thì có lẽ ông sẽ không khó chịu như vậy.

Dù sao Phùng Nhạc cũng giống như ông, cũng từng cố gắng và nỗ lực cho gia tộc.

Nhưng bây giờ, cha lại muốn giao gia sản cho một người không quen biết, điều này làm cho ông cảm thấy nửa đời người của mình quá nực cười.

Tài nghệ không bằng người, thua thì thua, không có gì lớn.

Nhưng nếu như một người bỗng nhiên xuất hiện, hoặc là đi cửa sau, rồi dễ dàng cướp lấy toàn bộ thành quả lao động mà mình cố gắng và vất vả vài chục năm.

Chuyện này mà còn không đáng tức giận sao?

“Cha vợ, thật ra thì… cháu biết lai lịch của người kia.”

Sau khi yên lặng một lúc lâu, rốt cuộc Giang Chu cũng không nhịn được mà mở miệng.

Hắn cho rằng, nếu người thừa kế của Phùng gia đã được xác nhận, vậy tiếp tục lừa gạt cũng không có ý nghĩa gì.

Chi bằng nói rõ mọi chuyện, để cho mọi người thoải mái một chút.

Vì vậy, Giang Chu liền nói tất cả những chuyện đã phát sinh đêm qua ra cho mọi người nghe.

Sau khi nói xong, biểu cảm của tất cả mọi người đều trở nên rất phức tạp.

Thì ra Phùng Ngạo mới chính là anh cả của Phùng gia.

Tuy rằng con cái không có quyền bình phán cha mình đúng hay sai, nhưng bọn họ vẫn không nhịn được mà thầm mắng một câu không biết xấu hổ.

Phùng Nhạc uống nốt chén trà, nghiến răng nghiến lợi nói ra một câu: “Ngày mai tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ với Phùng gia, mang người nhà ra khỏi Minh Tiềm Sơn Trang.”

Phùng Sùng nghe thấy thế thì vô cùng kinh ngạc: “Theo như tôi biết, cậu không phải một người dễ bỏ cuộc như vậy mà?”

“Không buông tha thì còn có cách gì? Cha đã cướp lại quyền điều hành Phi Độ rồi.”

“Cái gì??!”

Phùng Nhạc hít sâu một hơi: “Tôi vừa mới nhận được thông báo, Phi Độ đã không thuộc về tôi nữa rồi, anh cả, anh cũng phải chuẩn bị tâm lý đi.”

Phùng Sùng sửng sốt một lát, lại không biết nên nói gì cho phải.

Bởi vì ông không ngờ cha mình lại tuyệt tình đến mức độ này.

“Tôi đi đây, anh cả, anh bảo trọng!”

“Phùng Nhạc, cậu định làm gì?”

“Sau khi rời khỏi Phùng gia, tôi sẽ tự gây dựng sự nghiệp của mình, có thể kiếm bao nhiêu thì kiếm bấy nhiêu, anh cả, anh có một đứa con rể tốt, nên không cần lo lắng gì cả.”

Chương 755 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!