Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 756: CHƯƠNG 756: MÌNH LÀ CẶN BÃ NAM, SAO CÀNG CẶN BÃ LẠI CÀNG MỆT MỎI??

Dưới bóng đêm thâm thúy.

Phùng Nhạc thở dài, bước ra khỏi biệt thự.

Tuy thân hình của ông ta vẫn cao ngất như trước, nhưng lại cho người ta cảm nhận được một loại cảm giác chán chường.

Giống như là một con gà trống bị thương ở mào, tất cả tự tin vốn có đã mất sạch, không còn sót lại chút nào.

Lúc này, phòng khách trong biệt thự lại chìm vào một mảnh tĩnh lặng.

Tất cả mọi người đều hiểu, e rằng qua đêm nay, Phùng gia sẽ biến thành Phùng gia của một người xa lạ.

Phùng Viễn Sơn đã làm chuyện tuyệt tình đến mức này rồi, rõ ràng là không cho bọn họ đường lui.

Phùng Viễn Sơn sẽ dùng thủ đoạn cứng rắn và quyết liệt nhất, để thu hồi tất cả sản nghiệp của Phùng gia, sau đó giao cho người thừa kế mà không ai quen biết kia.

Còn bọn họ, có lẽ sẽ nhận được một số tiền phụ cấp xa xỉ khi thôi việc, rồi rời khỏi cái nơi đã tranh đấu nửa đời người này.

“Uống trà.”

Phùng Sùng rót một chén trà mới, đưa cho Giang Chu.

Còn ông lại cầm một cái chén không lên, đưa đến bên miệng rồi mới phát hiện trong đó trống rỗng.

Thế là lại cười tự giễu một tiếng, rồi mới rót một chén trà khác.

Phùng Y Vân thấy Phùng Sùng như mất hồn mất vía, nhịn không được mà thấy hơi bận tâm.

Cầm về gia sản, đó là nguyện vọng trước khi mẹ mất.

Mà cái nguyện vọng này vẫn luôn là một cây gai ở trong lòng anh cả.

Cái cây gai này đâm rất sâu, muốn rút nó ra thì nhất định phải đổ rất nhiều máu.

Anh cả vốn đã không còn quật cường và cứng đầu như trước, vốn đã định buông bỏ, thậm chí còn dời trọng tâm sinh hoạt từ công việc về gia đình rồi.

Tất cả mọi chuyện, đều đang phát triển theo một chiều hướng rất tốt.

Nhưng ai ngờ chuyện này lại đâm vào tim của anh cả một lần nữa.

Thế mà cha lại nói ông ấy chưa bao giờ yêu mẹ.

Những lời này lọt vào tai, ngay cả chính Phùng Y Vân cũng cảm thấy không thể chịu được chứ đừng nói đến anh cả.

“Anh cả, anh đã nhận được thông báo của cha chưa? Tập đoàn Thế Hào… còn ở trong tay anh không?”

Phùng Sùng lấy lại tinh thần: “Anh vẫn chưa bị thu hồi quyền điều hành, bên em thì sao?”

Phùng Y Vân lắc đầu: “Em cũng chưa nghe được bất cứ tin tức nào về phương diện này, nhưng vì sao Phùng Nhạc lại nhận được rồi?”

“Phùng Nhạc vẫn luôn là người tôn kính cha nhất, có lẽ ra tay với Phùng Nhạc đầu tiên thì sẽ có lực uy hiếp hơn.”

“Chúng ta đều là người thân có cùng một dòng máu, tại sao ông ấy có thể lãnh khốc và vô tình như vậy?”

Phùng Sùng mỉm cười: “Giang Chu vừa nói rồi, ông ấy chưa bao giờ yêu mẹ của chúng ta.”

Phùng Y Vân hít sâu một hơi: “Anh cả, nếu như chuyện này thật sự giống như chúng ta đã dự liệu, vậy anh cũng không nên quá để bụng làm gì.”

“Anh hiểu, em không cần lo lắng cho anh.”

Lúc này, Giang Chu ngồi trên ghế sa lon lại cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Bởi vì chủ đề câu chuyện này thật sự quá nặng nề.

Hắn không thích loại bầu không khí này nhất.

Lại không phải sinh ly tử biệt, cần gì phải như vậy chứ.

Tuy rằng Phùng Viễn Sơn giao gia sản cho người khác.

Nhưng chưa chắc là sau này sẽ không có cơ hội cầm về.

Giang Chu vẫn luôn cho rằng, mấy thứ Phong và Thủy này là luôn luân chuyển.

Ngày hôm nay ngươi dương dương đắc ý, nhưng ngày mai thì sao? Ngày kia thì sao?

Con người, cuối cùng đều sẽ có thời điểm xui xẻo, nhưng không phải cả đời đều xui xẻo.

“Cha vợ, ngài đừng như vậy nữa, chúng ta tìm chút chuyện vui đi nhé?”

Phùng Sùng không khỏi liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Giờ phút quan trọng này, còn có chuyện gì là chuyện vui?”

Giang Chu nhếch miệng cười: “Cháu và Phùng Tư Nhược sinh một đứa bé thì thế nào?”

“Bây giờ Tư Nhược vẫn còn trẻ con, nếu cậu dám làm vậy, tôi liền vặn đầu cậu xuống.”

“Đây không phải là vì để cho ngài vui vẻ sao?”

“Chuyện đó có gì mà vui vẻ?”

“Ngài được ôm cháu ngoại mà còn không vui vẻ à?”

“Đó… đó cũng chưa hẳn là chuyện vui bây giờ!”

Lúc này, mẹ của Phùng Tư Nhược ngồi ở trên sa lon ở phía xa, bà dùng ánh mắt dịu dàng và bình tĩnh để nhìn Giang Chu.

Bà không tưởng tượng nổi, vì sao đứa con gái luôn khéo léo và ngoan ngoãn của mình lại thích kiểu con trai như vậy?

Nhưng mà đúng là Giang Chu có một loại mị lực đặc thù, rất được phụ nữ trung niên yêu thích.

Cho nên Phùng phu nhân cũng không hề ghét Giang Chu.

Trái lại thì bà còn cảm thấy, nếu con gái mình đi cùng Giang Chu, có lẽ cuộc sống sau này của con bé sẽ có nhiều tiếng cười hơn.

Trong vài ngày tiếp theo.

Phùng gia vẫn rất bình tĩnh giống như một người chết, không có bất kỳ gió thổi cỏ lay nào.

Ngoại trừ việc nhị phu nhân chạy đến tòa lầu các màu xám lạnh kia để chửi rủa vì chuyện của Phùng Nhạc ra, thì tất cả những người còn lại đều ăn ý mà duy trì trạng thái im miệng.

Phùng Sùng, Phùng Nhạc, Phùng Y Vân và Phùng Long…

Tất cả mọi người đều là như vậy.

E rằng người khác không hiểu vì sao bọn họ lại yên lặng, nhưng trong lòng bọn họ lại rõ ràng.

Bọn họ đang chờ, chờ cha mình hiện thân, chờ cha tuyên bố Phùng Ngạo là người thừa kế, chờ tình cảm gia đình triệt để quyết liệt, rồi cứ thể mà rời khỏi tòa Sơn Trang này.

Chương 756 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!