Nhưng mà không biết Phùng Viễn Sơn đang suy nghĩ gì, bắt đầu tư ngày hôm đó, ông ta vẫn chưa từng xuất hiện.
Hơn nữa, tình trạng sức khỏe của ông ta còn được giữ bí mật cao hơn lúc trước.
Phùng Sùng đã xếp người của mình vào hai lần liền, nhưng đều lấy thất bại mà kết thúc.
Không ai biết Phùng Viễn Sơn đã khôi phục đến mức nào.
Ngay cả thư ký Hồng cũng đã khiêm tốn hơn trong thời gian gần đây, thậm chí còn học được cả cúi đầu.
Ngoài ra, mấy hôm nay Phùng Ngạo đã xuất hiện trong Sơn Trang nhiều hơn, càng ngày lại càng nhiều.
Ban đầu chỉ đến một lần một ngày.
Sau đó là sáng một lần và chiều một lần.
Đến cuối cùng, thậm chí là chạy đến năm sáu lần trong một ngày.
Đương nhiên, lần nào Phùng Viễn Sơn cũng cho Phùng Ngạo đi vào, có thể nói là thân thiết với Phùng Ngạo hơn những người khác nhiều.
Tuy rằng như vậy, nhưng chuyện ngừa thừa kế lại chậm chạp, mãi không có động tĩnh gì.
Đến ngày hôm nay, ngày 23 tháng chạp.
Giang Chu đã không nhịn nổi nữa.
Mẹ nó, sắp hết năm rồi.
Ông đây cũng không được chia gia sản của Phùng gia, chờ ở chỗ này làm cái mịa gì?
Mình không phải là kẻ ngu chớ?
Sau khi nghĩ thông suốt chuyện này, Giang Chu quyết định rời khỏi Bắc Hải.
Phùng lão đầu bị bệnh mấy lần, lại gắng gượng qua mấy lần, thật cmn khó chết.
Nếu như mình chờ ở chỗ này, nói không chừng còn đi trước cả lão già hỏng bét này ý chứ.
Còn chuyện người thừa kế, thì hắn cũng không cần phải chờ.
Dù sao thì chắc chắn cha vợ sẽ gọi điện thoại thông báo cho mình khi đã có kết quả.
Mình ở lại Bắc Hải cũng chỉ là lãng phí thời gian.
Nhưng điều bất ngờ chính là, Phùng Tư Nhược lại từ chối lời đề nghị cùng đồng hành của Giang Chu.
“Trạng thái của cha không tốt lắm, mẹ bảo em ở lại với cha.”
Giang Chu gật đầu: “Vậy cũng đúng.”
Phùng Tư Nhược ủy khuất mà nhìn Giang Chu: “Em rất nhớ anh.”
“Anh còn chưa đi mà.”
“Chưa đi mà đã bắt đầu nhớ rồi…”
Giang Chu véo gương mặt mềm mại và non mịn của nàng: “Chờ qua năm, anh sẽ đến đón em.”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Sang năm sau, em nhất định sẽ xem Xuân Vãn với anh.”
“Một lời đã định!”
“Ừm!”
Sau khi từ biệt Phùng Tư Nhược, Giang Chu lên chuyến máy bay lúc chạng vạng tối để rời khỏi Bắc Hải.
Hắn cần phải trở về Lâm Giang một chuyến trước, thương lượng với cha mẹ chuyện ăn tết ở Thượng Kinh.
Sau đó lại dẫn Sở hoa khôi trở về Thượng Kinh.
Trong lúc đó còn phải đi đến nhà Hoàng Kỳ nữa, thuận tiện xác định xem Tiểu Nam Nhi có muốn ăn tết ở Thượng Kinh không.
Mẹ nó, làm cặn bã nam đều mệt mỏi như vậy sao?
Giang Chu cảm thấy mình bắt đầu đi lệch đường trên con đường cặn bã nam này rồi.
…
Ánh nắng mặt trời ôn hòa và sáng sủa vào mùa đông.
Trên đường dành riêng cho người đi bộ ở đối diện khu chung cư Thánh Trạch.
Giang Chu mặc áo lông màu đen, giẫm trên mặt tuyết xốp giòn.
Trong tay hắn còn có một hộp quà được đóng gói tinh tế.
Trên hộp còn cái mấy chữ nhiều màu sắc “Chúc mừng năm mới”.
Lúc này, Sở hoa khôi đeo đồ giữ ấm tai, nhắm mắt theo đuôi ở phía sau Giang Chu, nàng khéo léo giống như một cái đuôi nhỏ.
Hôm nay nàng mặc một cái áo lông ngắn màu trắng, vạt áo chỉ dài đến vòng eo mảnh khảnh.
Chiếc quần jean buộc quanh bờ mông mềm mại và đầy đặn.
Hai chân thon dài thẳng tắp mà cân xứng.
Nhìn qua rất xinh đẹp rung động lòng người.
Bởi vì nàng biết Giang Chu trở về Lâm Giang, cho nên hôm nay còn đặc biệt trang điểm một chút.
Kẻ mắt màu quýt làm nổi bật đôi mắt sáng ngời.
Đôi môi hồng làm cho cánh môi càng thêm dồi dào và nở nang.
“Giang Chu, anh đi chậm một chút, chờ em với.”
Giang Chu không khỏi quay đầu lại: “Anh đi qua nhà em biếu quà tết, mà em không thể tích cực một chút à?”
Sở Ngữ Vi nhíu mũi ngọc, hừ hừ hai tiếng: “Anh cũng có tặng không đâu, anh còn muốn bắt cóc con gái của hai người họ mà.”
“Năm nay anh dẫn em đi ăn tết, sang năm liền có thể thu hoạch được một đứa cháu ngoại mập mạp, mua một tặng hai, vậy mà bọn họ còn không hài lòng à?”
Sắc mặt Sở Ngữ Vi đỏ lên: “Phi, em… em mới không sinh con cho anh.”
Giang Chu dậm chân, giũ tuyết trên giày: “Có giỏi thì cả đời này đừng sinh con cho anh?”
“Em… em cũng không nói như vậy.”
“Vậy không được, sinh sớm hay sinh muộn đều như nhau, mà nghe nói sinh sớm sẽ hồi phục tốt hơn.”
Sở Ngữ Vi nghe thấy câu này, nhịn không được mà hờn dỗi một cái.
Cả ngày chỉ biết sinh con sinh con, nói cứ như là hai người đã phát sinh chuyện gì đó rồi vậy.
Nhưng mà mình rõ ràng vẫn là một cô gái ngây thơ và trong sạch nha.
Coi như là lần ở phòng ngủ kia, thì cũng bị cha đánh gãy mà.
Sở Ngữ Vi nghĩ đến đây, trái tim nhỏ bỗng nhiên run nhẹ.
Nàng có một loại dự cảm, lần này đi lên Thượng Kinh ăn tết với Giang Chu, có lẽ mình sẽ không thoát được.
Nàng không nhịn được mà nghĩ đến một câu thành ngữ, dê vào miệng cọp.
Nhưng mà… tại sao con dê con này lại thấy rất chờ mong chứ?
Chương 757 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]