Quách Vĩ bỗng nhiên híp mắt lại: “Lão Giang, không được mắng chửi người.”
Vẻ mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Tôi chửi ông bao giờ?”
“Ông nói mẹ ông, đây là lời thô tục, đàn ông trưởng thành không nên nói bậy.”
Giang Chu càng ngày càng cảm thấy Quách Vĩ kỳ lạ: “Dương Hân đâu? Tại sao không đi cùng ông?”
Quách Vĩ mở cửa xe, leo lên ghế lái phụ: “Ai, đi Đại Tửu Lâu đi, vừa ăn vừa nói chuyện.”
“Ghê gớm vậy cơ à?”
“Đàn ông, cuối cùng cũng phải trưởng thành.”
Quách Vĩ vừa nói chuyện, vừa móc một lon Cocacola ở trong túi ra, sau đó tiêu sái mà bật nắp, bọt liền bắn tung tóe lên người.
“Đậu xanh rau muống!”
Quách Vĩ kêu lên một tiếng, vội vàng lấy miệng để chặn lại.
Khụ khụ khụ.
Đợi đến khi hết bọt, Quách Vĩ mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó đưa lon Cocacola cho Giang Chu.
“Lão Giang, làm ngụm đi, có thể để người ta vui vẻ.”
“Không… không cần đâu!”
Giang Chu tỏ vẻ ghét bỏ mà khoát tay.
Còn đàn ông trưởng thành?
Đàn ông trưởng thành nào lấy miệng chặn cocacola?
Tên nhãi Quách Vĩ này bị trúng tà à?
“Lão Giang, đi thôi, xuất phát đi, hôm nay anh em chúng ta không say không về!”
“Ông muốn uống cocacola ở quán nhà người ta đến sáng à?”
“Đương nhiên là uống rượu, đàn ông là phải uống rượu rồi.”
“Uống cocacola mà còn vất vả như vậy, còn đòi uống rượu?”
“Tôi mặc kệ, hôm nay tôi muốn say, tôi muốn say.”
“Tên nhãi nhà cậu bị làm sao vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Thành phố Lâm Giang rất ít khi bị tắc đường.
Bởi vì đây là một thành phố nhỏ, đường cái vừa sửa xong, vẫn rất rộng rãi.
Bốn năm chiếc xe chạy xong xong cũng ok, cho nên căn bản là không có vấn đề tắc đường gì gì đó.
Nhưng một năm có 365 ngày, luôn luôn sẽ có một số tình huống đặc biệt.
Giống như là ngày hôm nay vậy.
Bởi vì tất cả mọi người đều lái xe ra ngoài mua sắm tết, cho nên trung tâm thành phố rất đông.
Một hàng dài rồng rắn lên mây, kéo dài ba cái đèn xanh đèn đỏ, từ đông kéo sang tây.
Bên cạnh, là các ông anh shipper lái máy điện đang xuyên qua xuyên lại giữa những khe hở ở giữa.
Sau đó, lại dùng gương mặt kiêu ngạo mà bấm còi xe, rồi nghênh ngang đi qua trước mặt chiếc SUV Mercedes của Giang Chu.
“Đậu xanh rau má, thế mà cũng dám vượt qua.”
“Tên đó đi xe đạp điện mà còn đi nhanh hơn Mercedes của chúng ta?”
“Lão Giang, chơi tên đó cho tôi! Chơi chết tên đó đi!”
Quách Vĩ bắt đầu khoa chân múa tay ở trên xe như một tên điên.
Giang Chu nhìn Quách Vĩ, khóe miệng không khỏi co quắp một trận: “Ông…bị cái gì kích thích vậy?”
Quách Vĩ yên lặng một lát: “Dương Hân chia tay tôi rồi!”
“???”
“Hiện giờ cô ấy đã về nhà rồi, hơn nữa con cho số điện thoại và QQ của tôi vào sổ đen rồi.”
“Chia tay vui vẻ, chúc anh chia tay vui vẻ, mong anh tìm được người tốt hơn…!”
“Đừng hát nữa, quá bỉ ổi rồi…”
Giang Chu dừng tiếng hát uyển chuyển của mình lại, sau đó liếc nhìn Quách Vĩ một cái, lòng thầm nói bảo sao.
Bảo sao tên nhãi Quách Vĩ này vẫn luôn nhấn mạnh mình đã trưởng thành trên suốt đoạn đường này.
Còn nhất định phải gọi mình đi uống rượu nữa, hơn nữa, tính tình còn táo bạo giống như là thùng xăng đang bốc cháy.
Hóa ra là đang thất tình.
Đây cũng là chuyện dễ hiểu.
“Vì sao lại chia tay?”
“Không biết!”
“Cãi nhau à?”
“Mấy hôm nay, trước khi cô ấy đi thì bọn tôi không cãi nhau lần nào cả.”
“Con gái chính là sinh vật khó hiểu như vậy đấy.”
Tắc đường gần hai mươi phút.
Hai người vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng đến mục đích.
Vừa vào nhà hàng, hai người liền lấy một phòng riêng, rồi gọi vài chai bia.
Trong quá trình này, Quách Vĩ vẫn luôn mất hồn mất vía, Giang Chu nhìn lấy cậu ta, bỗng nhiên lại nhớ đến bản thân mình trước khi trọng sinh.
Mẹ nó, thì ra tất cả đàn ông thất tình đều ngu xuẩn như nhau.
“Chỉ có vậy thôi à? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Quách Vĩ uống ngụm bia: “Mấy hôm nay, tôi đã hồi tưởng vô số lần, nhưng vẫn không có chút đầu mối nào.”
Giang Chu châm điếu thuốc lên, sau đó ném bao thuốc qua: “Có phải ông đã nói câu nào không đúng không? Khiến cho Dương Hân tức giận nhưng mà ông lại không phát hiện ra?”
“Dương Hân không phải loại con gái bốc đồng, cho nên khả năng này là rất nhỏ.”
“Tôi nhớ là trước khi tôi đi Bắc Hải, ông đã nói là Dương Hân hơi là lạ?”
Quách Vĩ gật đầu: “Cô ấy luôn thất thần, hình như là có tâm sự gì đó thì phải.”
Giang Chu phun khói thuốc ra: “Tôi đoán là, vấn đề chưa chắc đã nằm trên người ông, cũng có thể không phải trên người người nhà ông.”
“Hả?”
“Dương Hân là một cô gái rất hiểu chuyện, tuyệt đối sẽ không đi về nhà ông ăn tết rồi lại bỏ đi giữa chừng đâu.”
Quách Vĩ suy tư một lát, cảm thấy rất có đạo lý: “Nhưng mà đúng là cô ấy rất không vui.”
Giang Chu sờ cằm một cái: “Dương Hân không vui, nhưng vẫn giao lưu bình thường với ông, chứng tỏ không phải ông làm cô ấy không vui.”
“Ý của ông là, cô ấy tự nhiên trở về nhà, là vì người nhà của cô ấy?”
“Hiện giờ tôi chỉ nghĩ đến khả năng này thôi, ông nghĩ kỹ một chút, xem cô ấy có nói chuyện gia đình của cô ấy không?”
Chương 761 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]