Quách Vĩ nghe thấy câu này, lập tức chìm vào trong hồi ức.
Chuyện gia đình của Dương Hân?
Chẳng lẽ vấn đề này thật sự không phải nằm trên người mình sao?
Không lâu sau, hai mắt Quách Vĩ bỗng nhiên mở to hơn vài phần.
“Ngày thứ hai sau khi Dương Hân đến, cô ấy đã nhận được một cuộc điện thoại từ nhà, hình như là… hình như là bắt đầu từ khi đó, tâm trạng của cô ấy liền không vui.”
Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Cuộc điện thoại đó nói về cái gì?”
Quách Vĩ lấy lại tinh thần, hơi cau mày nói: “Tôi đã hỏi qua một lần, nhưng cô ấy nói là không có gì, nên tôi cũng không để ý lắm.”
“Xem ra vấn đề nằm ở cuộc điện thoại đó rồi, người nhà bị bệnh? Gia đình không đồng ý? Dù sao cũng có rất nhiều khả năng.”
“Vậy tôi phải làm gì bây giờ?”
Giang Chu búng tàn thuốc xuống gạt tàn: “Tôi cho rằng, bây giờ ông không nền uống bia uống rượu, mà nên đi hỏi xem cuộc điện thoại đó là thế nào.”
Quách Vĩ hít sâu một hơi: “Lão Giang, ông không hổ danh là cặn bã nam, thế mà lại tìm được mấu chốt của vấn đề nhanh như vậy, chẳng trách Sở hoa khôi và Phùng Tư Nhược lại sống chung hòa thuận như vậy.”
“Đậu xanh rau muống, ông đang khen tôi hay là nói xấu tôi vậy?”
“Khen khen, là khen, nhất định là khen ông.”
Quách Vĩ nói xong liền nhét điện thoại di động vào túi, sau đó đứng lên.
Giang Chu dập điếu thuốc đi: “Ông lại làm gì?”
“Điện thoại không gọi được, QQ cũng không được, tôi chỉ có thể đi đến nhà cô ấy để hỏi thôi.”
“Ngay bây giờ?”
“Qua hai ngày nữa là hết chuyến tàu chở hành khách rồi, không đi thì đi kiểu gì?"
“Mẹ kiếp, trước kia gọi ông đi tiểu trong giờ ra chơi thì ông lề mà lề mề, bây giờ lại dứt khoát như vậy?”
“Tình yêu có thể để người ta trưởng thành, tôi đã không còn là người đàn ông do dự nữa rồi!” Quách Vĩ mặc áo khoác vào, kéo cửa phòng ra: “Lão Giang, tôi đi trước, xin hãy chúc phúc cho tôi.”
Giang Chu khoát khoát tay: “Chúc ông thuận buồm xuôi gió.”
“Cảm ơn Lão Giang, tôi nhất định sẽ thành công!”
“Cút đi, ngu xuẩn!”
Giang Chu nhìn bóng lưng rời đi của Quách Vĩ, sau đó lại tự mở thêm một chai bia.
Hương vị bia TsingTao này cũng không tệ, trong đó còn có mùi vị lúa mạch tươi mát và mùi trái cây.
“Chỉ là dư vị rất nhạt, sau khi uống xong thì không còn gì cả.”
“Khoan đã…?!”
“Tại sao mình lại ở đây để thường thức bia?”
Tay Giang Chu cứng đờ, bỗng nhiên trợn tròn mắt lên.
Đậu xanh rau muống, mình cmn không muốn đến đây để uống bia mà?
Là cái tên Vương Bát Đản Quách Vĩ kia nói sẽ mời khách!
Tại sao tên nhãi này lại chạy đi trước rồi?
Giang Chu nhìn một bàn đầy đồ ăn, lại liếc nhìn chỗ bia mà Quách Vĩ vừa uống xong.
Mẹ nó, tên ngu xuẩn này gọi nhiều đồ như vậy, lại để mình ở lại trả tiền?
Mình mới chỉ uống được có một chai bia thôi mà?
Con bà nó!
Lần sau gặp mặt tên nhãi này, nhất định phải chặt đẹp một khoản!
Giang Chu nhặt đũa lên, gắp vài miếng đồ ăn, rồi nhai như nhai kẻ thù.
Xong đời.
Không được mời, mùi vị của món ăn lập tức giảm hơn phân nửa.
Một lúc lâu sau, đũng quần của Giang Chu bắt đầu chấn động không ngừng.
Sau khi mở khóa điện thoại ra, là tên nhãi Quách Vĩ kia gọi đến.
Tên này đã tìm người hỏi địa chỉ nhà Dương Hân, cũng đã mua vé xe lửa đi Hà Châu.
Mặc dù vẫn chưa biết thế nào, cũng không biết nó sẽ phát triển theo phương hướng nào.
Nhưng Quách Vĩ cảm thấy mình không nên buông tha như vậy.
Dương Hân tình nguyện chia tia cũng không nói nguyên nhân.
Bây giờ nghĩ lại chuyện này, chứng tỏ Dương Hân đã gặp phải một vấn đề rất khó giải quyết.
Là một người bạn trai, nếu như mình giả bộ như không biết, thì đúng là không phải đàn ông rồi.
Mà Quách Vĩ gọi điện thoại cho Giang Chu là vì muốn thỏa luận với Giang Chu về các khả năng mình sẽ gặp phải.
Nếu như trong nhà Dương Hân xảy ra chuyện thì nên làm gì?
Nếu như người thân Dương Hân bị bệnh thì làm thế nào?
Chẳng may gia đình Dương Hân không đồng ý chuyện của hai người họ thì làm sao?
Giang Chu cũng vui lòng mà chỉ dạy cho Quách Vĩ vài biện pháp đối phó.
Thuận tiện phàn nàn cái hành vi mời khách lại không trả tiền của tên nhãi này.
Ngày 25 tháng 12 âm, sát tết.
Giang Chu tạm biệt cha mẹ, đưa Sở hoa khôi quay về Thượng Kinh.
Bởi vì Thượng Kinh nằm ở phía bắc của Lâm Giang, cho nên thời tiết ở nơi này lạnh hơn Lâm Giang.
Khi đi được một nửa đường, bắt đầu có bông tuyết bay trên bầu trời.
Không lâu sau, trên kính chiếu hậu liền nổi lên một tầng sương mù.
Sương mù mông lùng đã bao trùm bên ngoài, làm cho tất cả cảnh vật đều trở nên không chân thực.
Giang Chu đưa tay nhấn xi nhan, sau đó lái vào trong khu nghỉ ngơi ở trên đường cao tốc, hắn định nghỉ ngơi một chút, chờ sương mù tan hết rồi lại đi.
“Em vào siêu thị mua vài thứ!” Sở Ngữ Vi kéo áo khoác lên, mở cửa xe ra: “Anh có muốn ăn gì không?”
Giang Chu cởi dây an toàn ra: “Mua vài cái bánh mỳ đi, đến Thượng Kinh rồi ăn.”
“Ừm.”
“Em muốn mua cái gì thế?”
Chương 762 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]