Hoàng Kỳ nói thêm: “Bạn nhất định phải chuẩn bị tâm lý cho tốt, ông ấy rất hung dữ đấy.”
“Hung dữ đến mức nào?”
“Đám con trai từng theo đuổi mình, đều bị ông ấy đánh cho chạy té khói.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Thôi quên đi, mình không đi đón bạn nữa đâu, bạn ăn tết ở nhà đi.”
Hoàng Kỳ gửi một icon hoảng sợ: “Khốn khiếp, đã nói từ trước rồi, tại sao bạn lại đổi ý rồi?”
“Bạn cảm thấy ăn tết ở nhà không vui, muốn ra ngoài chơi, nhưng mà mình đi đón bạn còn phải bị mắng, vậy mình có lợi ích gì?”
“Nếu như bạn đón mình, vậy bạn muốn làm gì thì làm, muốn làm gì thì làm nha! Xấu hổ.jpg!”
“Lại giở trò vương giả mạnh miệng à?”
“Lần này tuyệt đối là thật!”
Giang Chu suy nghĩ một lúc: “Nhưng nếu như mình không thuyết phục được cha của bạn thì làm sao bây giờ?”
Hoàng Kỳ trả lời bằng một icon nổi giận: “Vậy mình sẽ hận bạn cả đời.”
“???”
“Dù sao bạn nhất định phải đi đón mình, mình không muốn ăn tết ở nhà, please!”
“Được rồi được rồi, ngày mai tùy cơ ứng biến là được rồi, nhưng mà không được thì cũng đừng trách mình đấy.”
“Như vậy còn tạm được.’
“Cút đi, mình muốn đi ăn cơm rồi.”
“Ba ba, yêu ba ba nha!”
“Chậc chậc chậc, cũng chỉ cmn biết mạnh miệng.”
“Nếu như bạn không thích thì sau này mình không gọi nữa.”
“Nghe cũng tạm được, cứ gọi như vậy đi!”
Giang Chu tắt khung chat, hắn dự định dẫn hai cô bé ra ngoài ăn cơm.
Nhưng vừa mới di chuyển con chuột, hắn mới giật mình phát hiện ra tin nhắn trong một nhóm chat.
Cái nhóm chat này có tên là “Giang Chu chó không phải thứ tốt”.
Người cầm đầu là Tô Nam, sau đó bắt đầu phát triển rộng rãi ở trong dàn hậu cung của Giang Chu.
Công dụng của nó chính là để mắng mỏ Giang Chu không biết xấu hổ ra sao, xấu xa bại hoại thế nào.
Phùng Tư Nhược, Sở Ngữ Vi, Hàn Nhu, Tô Nam, Hoàng Kỳ và Doãn Thư Nhã, tất cả đều có mặt.
Giang Chu bỗng nhiên cảm thấy tò mò, liền tiện tay ấn vào xem một lát, phát hiện ra Tô Nam vừa chia sẻ một bài viết có tên là ‘Mười loại hành vi của cặn bã nam’.
Cô bé này không trả lời tin nhắn của mình, lại có thời gian xem mấy cái thứ vớ vẩn này?
Giang Chu ấn vào ảnh chân dung của nào, nhảy sao giao diện trò chuyện riêng.
“Con bé chết tiệt này, dạo này em đang làm cái gì?”
Tô Nam trả lời rất nhanh: “Em đang thu thập tin tức liên quan đến cặn bã nam, để cho các chị em cảnh giác.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Ý anh là em đang bận cái gì, làm sao chưa trở về Thượng Kinh.’
“Em muốn về từ nửa tháng trước rồi, nhưng mà cha mẹ em không cho.”
“Vì sao?”
“Còn không phải bởi vì ngày đó anh đến nhà em mà không nói tiếng nào sao?”
“Thế thì sao, anh cũng có nói gì đâu?”
“Dạo gần đây, cha mẹ em luôn truy hỏi em anh là ai, em cũng không biết phải giải thích thế nào.”
“Ăn ngay nói thật là được rồi mà.”
“Nói em thích anh, nói anh có rất nhiều bạn gái? Nói mỗi ngày em sẽ khiêu vũ cho anh em? Nói anh mua một căn biệt thự rất rộng lớn, dự định nuôi tất cả bọn em?”
“Ừm, đúng thế!”
Tô Nam gửi một quả bom qua: “Nếu như em nói như vậy, tuyệt đối sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.”
Giang Chu hơi nhếch mép lên: “Vậy thì đừng nói nữa, chờ anh đi qua giải thích cho bọn họ là được rồi.”
“Anh còn muốn đến nhà em nữa á?”
“Không phải anh còn phải trở về đón em sao?”
“Không nên không nên, em còn chưa chuẩn bị xong!’
“Em muốn chuẩn bị cái gì?”
Tô Nam có hơi tức giận: “Em còn chưa nghĩ ra quan hệ của chúng ta.”
Tay Giang Chu dừng lại một chút, rồi gõ tiếp: “Chúng ta đã hôn rồi, ôm rồi đấy.”
“Em quên rồi, không tính.”
“Con bà nó, em định ăn xong liền chùi mép, không định chịu trách nhiệm à?”
“Không thèm nói với anh nữa, em muốn xem ti vi, hừ!”
Giang Chu còn chưa đánh xong hai chữ “khoan đã” thì đối phương đã logout rồi.
Hắn không khỏi dở khóc dở cười khi nhìn thấy một màn này.
Trong tất cả những cô bé của hắn, Tô Nam là cô bé ngạo kiều nhất.
Nàng còn không thẳng thắn và thành khẩn bằng Sở Ngữ Vi.
Trong lòng nghĩ một đằng, như ngoài miệng lại phải nói ngược lại.
Chờ nàng trở về Thượng Kinh, mình nhất định phải dùng biện pháp cực kỳ tàn ác để giáo dục lại nàng.
“Giang Chu?”
Đúng lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra một khe nhỏ.
Sở Ngữ Vi cầm một chén nước đi vào, rồi đặt lên bàn cho Giang Chu.
“Anh đang làm gì vậy?”
“Tán gái.”
Sở Ngữ Vi hừ một tiếng: “Cơm tối tính thế nào đây?”
Giang Chu duỗi người: “Chúng ta ra ngoài ăn tối, để chúc mừng Nhu Nhu mất việc.”
“Ồ, vậy em đi trang điểm.”
“Để lát nữa đi!”
“A?”
Giang Chu kéo Sở Ngữ Vi vào lòng, để nàng ngồi lên đùi mình: “Còn đau không?”
Sở Ngữ Vi tựa vào trong ngực Giang Chu, nhịn không được mà hừ hừ hai tiếng: “Anh còn biết quan tâm em à?”
“Bằng không thì sao?”
“Cũng bình thường, không quá đau.”
Giang Chu véo má của nàng một cái: “Quá tuyệt vời, vậy tối nay lại chơi tiếp nha.”
Sở Ngữ Vi cắn môi: “Chơi cái đầu anh.”
“Ngày mai anh phải đi ra ngoài một chuyến.”
“Đi đâu vậy?”
“Chờ anh về sẽ nói cho em biết.”
Chương 776 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]