Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 777: CHƯƠNG 777: ANH HỌ THÍCH EM HỌ, QUAN HỆ CỦA HOÀNG GIA QUÁ LOẠN!

Sáng sớm hôm sau.

Giang Chu leo lên máy bay, bay đến chỗ của Hoàng Kỳ là Tây Châu.

Đây là một tòa thành thị có phong cảnh cực kỳ xinh đẹp.

Còn được dân trên mạng gọi trêu là Diễm Ngộ Chi Đô!

Nghe nói cuộc sống về đêm ở đây rất phong phú, dù là ba giờ sáng thì vẫn đầy người trên phố.

Mấu chốt nhất là, dù là mùa đông giá rét thì các cô gái ở đây vẫn để lộ chân và khoe dáng người.

Nhiệt tình, không bị cản trở.

Đây chính là nhãn hiệu mà mọi người gọi thành phố này.

Thậm chí có rất nhiều đàn ông chuyên môn chạy đến đây chơi vì những cuộc ‘diễm ngộ’ đó.

(diễm ngộ, ý chỉ gặp người đẹp, hoặc là tình một đêm)

Cái này không phải là cmn trần truồng đánh thẳng vào tâm lý của Giang Chu sao?

Đây mới là thành phố mà đàn ông ắt phải đến!

Giang Chu xem những giới thiệu vắn tắt về thành phố này ở trên Baidu, hắn liền tràn ngập chờ mong đối với chuyến đi này.

Nhưng thời gian ba tiếng ở trên trời thật sự là quá khô khan và buốn chán.

Chẳng được bao lâu, lòng tràn đầy nhiệt tình của hắn đã bị tiêu hao sạch sẽ.

Thế là Giang Chu bắt đầu nhìn chằm chằm vào những cặp đùi đẹp cộng tất chân của các nữ tiếp viên hàng không, dùng loại phương thức này để xua tan cơn buồn ngủ.

Sau đó, hắn lại làm bộ không cẩn thận mà để lộ cái đồng hồ nổi tiếng và đắt tiền ở trên cổ tay.

Liền thuận lợi bắt chuyện với một nữ tiếp viên hàng không.

Thậm chí còn dùng tay chạm vào chất liệu của những chiếc tất chân kia.

Nhưng đến khi máy bay tiếp đất, Giang Chu lại từ chối thỉnh cầu thêm bạn QQ của người ta.

Có thể nói là cmn rất lãnh khốc vô tình.

Đến Tây Châu đã là mười một giờ trưa.

Không khí nơi này làm cho người ta có một loại cảm giác ướt lạnh, dính lên người là rất khó chịu.

Giang Chu ngồi xổm ở đầu đường, liếc nhìn địa chỉ mà Hoàng Kỳ gửi đến, nội tâm lại bắt đầu phân vân, do dự.

Rốt cuộc là đi bây giờ hay là để tối mới qua đây?

Chuyện này cũng không phải bởi vì Giang Chu xấu hổ không dám đến nhà, mà là bởi vì bên đường có một cửa tiệm.

Tiệm này có tên là “Quán Dưỡng Sinh chuyển động cùng nhau ba ba ba cảm giác cực mạnh”.

Bên dưới tấm biển còn có một hàng chữ nhỏ “Tùy chọn phong cách mỹ nữ”.

Cái gì gọi là ba ba ba đây?

Cái gì gọi là cảm giác cực mạnh đây?

Chuyển động cùng nhau là như thế nào đây?

Mẹ kiếp, những câu chữ này thật sự là quá cmn sâu xa.

Rõ ràng là không nói cái gì cả, nhưng dường như là đã nói tất cả.

Giang Chu không thể không thừa nhận rằng mình đã tò mò.

Vì vậy, hắn lượn lờ ở trước cửa tiệm ba lần, chuẩn bị “Không cẩn thận” mà nhìn thấy gì đó.

Nhưng hình như cửa tiệm này buôn bán thứ gì đó mà không thể để người khác nhìn thấy được vậy.

Còn treo một tấm rèm đen trên cửa kính, không nhìn thấy thứ ở bên trong.

Cuối cùng, Giang Chu thở dài, quay người đi đến trung tâm thương mại ở đối diện.

Sau đó hắn bắt đầu mua một ít thứ như rượu thuốc, các loại thực phẩm chức năng mỹ phẩm…

Sau khi mua xong, hắn liền gọi xe đi đến địa chỉ mà Hoàng Kỳ đã gửi.

Còn cái ba ba ba kia…

Chỉ có thể coi là một tiếc nuối nho nhỏ trong chuyến đi này.

12 giờ trưa.

Ánh mắt trời bên ngoài cửa sổ đã chiếu vào phòng, làm căn phòng sáng rực.

Thiếu nữ đang ngủ nướng không nhịn được mà lầu bầu một tiếng, dường như là đang bất mãn vì ánh nắng đã quấy rầy giấc mộng đẹp của nàng.

Thế là nàng trở mình một cái, chổng mông lên, rồi dùng cái chân nhỏ non mịn và trơn tuột kéo chăn lên, dự định ngủ tiếp.

Đúng lúc này, cửa phòng của nàng bỗng nhiên bị đẩy ra.

Một cô bé lén lút nhìn thoáng qua căn phòng ngủ, nhìn thấy thiếu nữ hay ngủ nướng kia vẫn chưa rời giường, nàng liền cẩn thận từng li từng tí mà đi vào, đứng ở bên giường.

Cô bé này khoảng tầm 16 tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt chớp chớp, lộ ra một loại khéo léo.

“Chị, rời giường đi.”

“Cút!”

Cô bé không tức giận chút nào, trái lại còn cười híp mắt mà mở miệng: “Mau rời giường nha, sắp ăn cơm trưa rồi.”

Hoàng Kỳ bị làm phiền liền bịt lỗ tai, mái tóc rối tung như ổ gà: “Ai thích ăn thì ăn đi, cút ra ngoài, nhớ đóng cửa lại cho tôi.”

“Chị!”

“Ai là chị của cô, đừng có gọi lung tung, tôi và cô chẳng có quan hệ gì cả!”

Hoàng Kỳ cướp lấy chăn, trùm lên đầu mình.

Nàng ngủ nướng là thật, chán ghét cô bé đứng bên mép giường cũng là thật.

Bởi vì đây không phải em gái nàng, mà là con gái của người mẹ kế kia.

Nàng nghĩ đến chuyện này là lại cảm thấy rất khó chịu.

Cướp nhà của mình rồi, bây giờ còn không tha cả phòng ngủ của mình, không tha cả giấc ngủ của mình luôn à?

“Nhưng mà cha vừa mới xuống máy bay, gọi điện về nói muốn ăn cơm trưa với chị.”

“Máy bay…?”

Hoàng Kỳ bỗng nhiên trợn tròn mắt, ngồi bật dậy rồi nhảy xuống giường.

Nàng nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, nhất thời hít sâu một hơi.

“Xong xong, 12 giờ rồi, không kịp rồi!”

Chương 777 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!