Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 778: CHƯƠNG 778: ANH HỌ THÍCH EM HỌ, QUAN HỆ CỦA HOÀNG GIA QUÁ LOẠN! (2)

Hoàng Kỳ chạy đến trước bàn trang điểm, vừa đánh phấn lại vừa thoa son.

Cô bé nhìn thấy cảnh này thì rõ ràng là đã hơi giật mình.

Nàng chưa bao giờ nhìn thấy chị gái mình rời giường dứt khoát như vậy cả.

“Chị, chị làm sao vậy?”

“Đã bảo cô đừng gọi tôi là chị rồi mà, còn nữa, mau cút đi, đừng lãng phí thời gian của tôi.”

Cô bé yên lặng một chút: “Cha nói là chưa về ngay, nên chị không cần vội đâu.”

Hoàng Kỳ thoa son môi xong, bắt đầu kẻ mắt: “Mắc mớ gì đến ông ta, tôi mới không có thời gian ăn cơm với ông ta.”

“A? Vậy sao chị lại vội vàng như vậy?”

“Cô phiền phức thật.”

“Chị, chị nói cho em biết đi mà.”

Hoàng Kỳ cắn môi: “Người tôi thích đến rồi!”

Cô bé đột nhiên trợn tròn mắt: “Bạn trai?!”

“Còn chưa phải, không đúng, mặc mớ gì đến cô?”

“Anh ấy sẽ đến nhà sao? Em có thể gặp anh ấy không?”

Hoàng Kỳ bỗng nhiên dừng động tác kẻ mắt một chút: “Làm sao? Mẹ cô cướp người đàn ông của mẹ tôi, cô cũng muốn cướp của tôi à?”

Cô bé nhất thời há to miệng: “Không không, em chỉ muốn xem xem là ai mà để cho chị gái em cảm thấy quan trọng như vậy thôi!”

“Đừng có chơi cái trò của mẹ cô với tôi, hai người đều dùng chiêu này để cướp đàn ông của người khác à?”

“Em… em mới 16 tuổi, không thể yêu đương hẹn hò!’

“Cô đừng làm phiền tôi nữa, đi ra ngoài đi.”

“Ồ, tạm biệt chị!”

Cô bé cắn môi, có chút khổ sở mà đi ra ngoài.

Cùng lúc đó, Hoàng Kỳ hơi cau mày, lại nhẹ giọng thở dài.

Nàng không phải người xấu, cũng không phải người không nói đạo lý.

Nhưng nàng không thể bình tĩnh khi đối mặt với cô bé này.

Bởi vì người phụ nữ kia đã từng là bạn rất thân với mẹ của nàng.

Bà ta giả vờ yếu đuối, vô tội, ngây thơ … rồi từ từ lừa cha lên giường.

Hai mẹ con này lại có gương mặt giống nhau như đúc.

Chẳng lẽ tính cách còn có thể khác nhau sao?

Hoàng Kỳ hít sâu một hơi.

Thôi quên đi, không nhớ đến mấy chuyện phiền lòng kia nữa.

Dù sao người mình thích cũng đến đón mình rồi.

Một đoạn thời gian rất dài nữa, sẽ không cần nhìn thấy hai mẹ con nhà này rồi.

“Leng keng - -- !”

“Leng keng - - - !”

Cô bé vừa mới đi xuống tầng một, đang định chạy đến nhà bếp để ăn cơm với cha, không ngờ chuông cửa nhà bỗng nhiên vang lên, nhất thời hấp dẫn ánh mắt của nàng.

“Ai đấy?”

Cô bé nhẹ nhàng mở cửa, nhìn ra bên ngoài.

Lúc này, Giang Chu đang đứng ở trước cửa nhà của Hoàng gia, đảo mắt nhìn qua.

“Tôi tìm Hoàng Kỳ!”

“A, anh là người chị em thích à?!”

“Em là ai?”

“Em là Hoàng Hinh Nhi, là em gái chị Hoàng Kỳ!”

Giang Chu nghe thấy câu này, liền không nhịn được mà sửng sốt.

Hoàng Kỳ không phải là con một sao?

“Chị em đang trang điểm ở trên phòng, để em đi gọi chị ấy!”

“Chị, chị ơi, anh rể đến rồi, chị mau xuống đi!”

Mặt Hoàng Hinh Nhi tràn đầy hưng phấn, chạy lon ton đi lên trên nhà.

Giang Chu duỗi tay ra, định gọi lại mà cũng không gọi kịp.

Dung mạo của hai cô bé này không giống nhau chút nào cả.

Là chị em thật sao?

Hắn cất bước đi vào cửa, thả hai gói quà xuống mắt đất, sau đó nước mắt lên nhìn ngó bốn phía.

Đây là một căn biệt thự phong cách châu âu.

Lấy màu trắng và xám làm chủ, phối hợp thêm đồ dùng màu nâu sậm, tạo cho người ta có một loại cảm giác lạnh lùng và trong trẻo.

“Xin chào?”

“Không có ai ở nhà à?”

“Có ai ở nhà không?”

Giang Chu hô hai tiếng, phát hiện không có ai trả lời, vì vậy hắn cất bước đi vào trong.

Hắn phát hiện trên mặt đất có một đôi giày da màu đen, có thể nhận ra là giày của một người đàn ông trưởng thành, chứng tỏ là có người trong phòng khách.

Có người thì tại sao lại không ra?

Giang Chu đi vào trong, nhìn thoáng qua.

Trong phòng khách trống rỗng, không có chút âm thanh nào.

Nhưng mà phía phòng bếp lại truyền ra tiếng lạch cạch.

“Xin chào?”

Giang Chu đi qua, nhìn thấy một người đàn ông cao to mặc tây trang đang ngồi trước bàn ăn.

Giang Chu miêu tả là người đàn ông cao to, là bởi vì người đàn ông trước mặt này thật sự rất cao to lực lưỡng.

Cánh tay còn phải to hơn cả bắp đùi của Giang Chu.

Nhưng loại này tuyệt đối không có liên quan gì đến từ béo cả.

Bởi vì mặc dù bộ tây trang ông ta đang mặc hơi rộng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy đường nét cơ bắp như cũ.

“Xin chào!” Người đàn ông quay đầu, trên cằm có chút râu ria: “Ăn chung không?”

Giang Chu cất bước đi qua, nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn.

Bánh quẩy rán, bánh mì nướng, bánh tiêu chiên, mù tạc, thịt nguội, giò muối.

Khá lắm, thật cmn hỗn loạn.

Giang Chu ngồi xuống đối diện người đàn ông, nhặt cái bánh mì lên cắn một cái.

Nếu như có thể nghênh ngang ngồi ăn uống ở đây, vậy chứng tỏ người này chắc chắn là chủ nhân của căn biệt thự này.

Nói cách khác, vị này chính là cha của Hoàng Kỳ.

“Giang Chu, người Lâm Giang.”

Người đàn ông liếc mắt nhìn Giang Chu đưa tay qua, nhai bánh quẩy: “Đến tìm con gái tôi?”

Chương 778 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!