Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 779: CHƯƠNG 779: ANH HỌ THÍCH EM HỌ, QUAN HỆ CỦA HOÀNG GIA QUÁ LOẠN! (3)

Giang Chu gật đầu: “Cháu và Hoàng Kỳ là bạn học cùng lớp.”

“Tôi là cha của Hoàng Kỳ, Hoàng Ngọc Trân.”

“Phốc…”

Giang Chu phun mấy miếng vụn bánh mì ra, ánh mắt tràn đầy khó tin.

Người này cmn toàn là cơ bắp, bất động như núi, lại gọi là Hoàng Ngọc Trân??

Đây là chơi trò tương phản?

Hoàng Ngọc Trân có hơi tức giận: “Cậu có ý gì?”

Giang Chu vội vàng lấy giấy ăn lau miệng: “Không có gì, chỉ là… chỉ là nghĩ đến vài chuyện vui thôi.”

“Chuyện vui gì?”

“Ah… vợ cháu vừa sinh con.”

“Cậu có vợ rồi?”

“Không có… không có.”

“Vậy là cậu đang cười nhạo tên của tôi??!”

“Không phải, ông hai của cháu tên là Giang Phượng Hoàng, từ nhỏ đến lớn cháu đều tập luyện rồi, mặc kệ thế nào cũng sẽ không cười, trừ phi là không nhịn được thôi.”

Hoàng Ngọc Trân nheo mắt lại, chậm rãi nhét bánh quẩy vào trong miệng: “Ăn bánh mì xong thì đi đi, nhà của tôi không chào đón người ngoài.”

Giang Chu cắn miếng bánh mì, không có đáp lời.

“Cậu không nghe thấy tôi nói à?”

“Hả?” Giang Chu nhìn ngó bốn phía: “Người ngoài ở đâu?”

Hoàng Ngọc Trân hít một tiếng: “Da mặt cậu dày thế cơ à?”

“Ồ, thì ra chú Hoàng đang nói cháu à?”

“Nơi này trừ cậu ra thì còn có ai khác sao? Chẳng lẽ tôi nói mình là người ngoài?”

Giang Chu thả bánh mì xuống, xoa tay một chút: “Thật ra thì cháu cũng không ở đây lâu, cháu và Hoàng Kỳ sẽ về Thượng Kinh luôn.”

Hoàng Ngọc Trân nghe thế liền trợn mắt lên: “Cậu còn muốn dẫn con gái tôi đi?”

“Cô ấy chưa nói với chú à? Năm nay cô ấy sẽ ăn tết ở Thượng Kinh!”

“Nói bậy, con gái tôi sẽ ăn tết với tôi, cậu nói tôi phải xếp hàng?!’

“Mẹ cháu chỉ sinh có một mình cháu.”

“Cái gì?”

“Cho nên cháu cũng coi như là đại ca rồi.”

Vừa dứt lời, bỗng nhiên có tiếng bước chân truyền vào từ cửa.

Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên ăn mặc xinh đẹp đi vào.

Dưới chân còn đi một đôi giày cao gót màu đỏ, mái tóc dài được uốn thành những gợn sóng.

Phía sau còn có một người thanh niên trẻ tuổi đi theo, người này đeo kính mắt màu bạc, mái tóc hơi xoăn, thân cao chỉ có 1m7.

“Ông xã, Đặng Hiên nhà anh hai đến, nói là muốn dẫn kỳ kỳ đi xem ca nhạc.”

“Chú, Kỳ Kỳ đâu?”

Hoàng Ngọc Trân nhìn bánh quẩy: “Ở trên lầu, sắp xuống rồi.”

Hai người nghe thế liền gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Giang Chu.

“Vị này là …?”

“Là bạn học của Kỳ Kỳ.”

Ánh mắt của Giang Chu đảo quả trên mặt của hai người: “Xin chào, cháu là Giang Chu, người Lâm Giang, từ Thượng Kinh đến.”

Người phụ nữ kia không khỏi quan sát Giang Chu một phen: “Lâm Giang à, là một địa phương nhỏ, tôi là mẹ của Hoàng Kỳ.”

“Mẹ?”

“Làm sao vậy?”

Giang Chu nhìn người này, sau đó lắc đầu cười.

Mẹ của Hoàng Kỳ đã qua đời từ lâu rồi.

Chuyện này là nàng nói cho hắn biết.

Làm con gái, không thể nói nguyền rủa mẹ của mình như vậy được.

Cho nên, chắc đây là mẹ kế rồi nhỉ?

Cô bé vừa gọi mình là anh rể kia, chắc là con gái của vị này.

Hai người đều có mẹ riêng của mình, cho nên nhìn không giống nhau cũng là bình thường.

“Vị này là?”

“Đây là cháu ngoại của tôi, là anh họ của Kỳ Kỳ.”

Người thanh niên kia sửa cổ áo của mình một chút: “Đặng Hiên.”

Mẹ kế của Hoàng Kỳ cười duyên một tiếng: “Ông xã, công ty của Đặng Hiên vừa mới thành lập được nửa năm mà đã nhận được đơn đặt hàng hơn 200 ngàn rồi.”

“Thật à? Làm rất tốt, tiếp tục cố gắng đi.”

“Cảm ơn chú, cháu nhất định sẽ không cô phụ sự kỳ vọng của ngài và cô cô.”

Hoàng Ngọc Trân gật đầu, lại liếc mắt nhìn Giang Chu một cái.

Giang Chu hơi cau mày khi nhìn thấy một màn này.

Hắn cảm thấy bầu không khí trong nhà này hơi vi diệu.

Hình như Hoàng Ngọc Trân cũng không thích người cháu trai bên ngoại của vợ hai này.

Nhưng mẹ kế của Hoàng Kỳ lại đang liều mạng đề cử cháu trai của mình cho chồng.

Hơn nữa, Đặng Hiên này còn mở miệng ngậm miệng là em họ, còn gọi rất thân mật.

Đây là làm cái gì nha?

Chẳng lẽ Đặng Hiên này có ý với Hoàng Kỳ sao?

Quan hệ này thật cmn loạn.

“Chú, cháu đi lên gặp em họ nhé.”

Hoàng Ngọc Trân cau mày: “Không cần vội, chờ một lát là con bé sẽ xuống thôi.”

Đặng Hiên không thể làm gì khác hơn là lại ngồi xuống, rồi nhìn thoáng qua Giang Chu: “Cậu là bạn đại học của Hoàng Kỳ à?”

“Đúng vậy.”

“Cho nên cậu là sinh viên đại học?”

“Coi như là vậy đi.”

“Trong nhà làm gì?”

Giang Chu cắn miếng bánh mì: “Cha tôi là trưởng khoa bên ngành quản lý giao thông của Lâm Giang, mẹ tôi là ở bộ tuyên truyền của thành phố.”

Đặng Hiên lộ ra một nụ cười: “Gia đình công nhân viên chức à, đúng là không tệ.”

“Cũng được.”

“Nhà tôi làm buôn bán vật liệu xây dựng! Có hai công ty vật liệu xây dựng.”

Giang Chu dừng động tác lại một chút: “Ai hỏi anh?”

Đặng Hiên tằng hắng một cái: “Cậu có hỏi tôi hay không, thì nhà tôi cung có hai công ty vật liệu xây dựng, hơn nữa tôi còn mở một công ty trang trí nội thất, hiện giờ rất tốt.”

“Tôi không trang trí nội thất.”

“Tôi biết cậu không trang trí nội thất, chỉ là tâm sự mà thôi.”

“Vậy anh nói cái công ty trang trí nội thất nhỏ như lông gà đây làm gì?”

Chương 779 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!