Đặng Hiên nói tiếp: “Cậu không cảm thấy là, tôi rất ưu tú khi so với cậu sao?”
Giang Chu nhai miếng bánh mì trong miệng: “Hiện giờ, mặc kệ là ai trang trí nội thất thì cũng có giá 200 ngàn, đúng không?”
Đặng Hiên hơi sửng sốt một chút: “Không kém bao nhiêu đâu, giá thị trường là như vậy rồi.”
“Nói cách khác, anh mở công ty nửa năm mà mới nhận được một đơn hàng, vậy anh ưu tú cái cọng lông gì hả?”
“Tôi…”
Mẹ kế của Hoàng Kỳ nhịn không được mà trừng mắt với Giang Chu một cái: “Vạn sự khởi đầu nan, cậu không biết à? Nếu như cho cậu làm, thì có lẽ một năm cũng không khai trương được ý chứ.”
Giang Chu móc từ túi ra một tấm truyền đơn: “Tây Châu bây giờ là một khu vực mới phát triển, có rất nhiều khu nhà đều có chương trình mua nhà tặng trang trí nội thất, anh có biết không?”
“???”
“Đây là tôi nhận được khi đi trên đường, hai người chưa nhìn thấy à?”
“Mua nhà là một chuyện lớn, rất nhiều gia đình phải móc toàn bộ vốn liếng ra mới có thể mua một căn nhà.”
“Hiện giờ, nhà đầu tư đã tặng trang trí nội thất, có nghĩa là chỉ cần mua xong là có thể vào ở luôn.”
“Nếu như là như vậy, thì có lẽ người tiêu dùng sẽ không lựa chọn làm nội thất đâu, trừ phi là mua nhà để cưới.”
Giang Chu liếc mắt nhìn Đặng Hiên: “Khách hàng này của anh, chắc là vợ chồng son mới cưới đúng không?”
Đặng Hiên sửng sốt một chút: “Sao cậu biết?”
“Hiện giờ, ngoại trừ mới cưới ra, thì có ai sẽ muốn dùng tiền thêm một lần nữa chứ?”
“Anh làm công ty trang trí nội thất, chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn của nhà đầu tư thôi, vậy có thể ăn bao lâu?”
“Cho nên tại sao anh phải làm khách nhỏ, mà không lựa chọn hợp tác với nhà đầu tư?”
“Làm ăn, nhất định phải nói đến số lượng.”
“Nào có ai vứt bỏ đồ miễn phí, lại tự mua một cái khác chứ?”
Đặng Hiên bị nói cho á khẩu không trả lời được, cuối cùng liền có chút thẹn quá hóa giận: “Cậu căn bản là chỉ biết lý luận suông.”
Giang Chu nhún vai: “Chắc vậy, dù sao tôi cũng chỉ là một sinh viên.”
“Vậy cậu còn ở đây nói đạo lý với tôi?”
“Tôi chỉ là muốn anh hiểu, con đường phát triển của anh quá nhỏ, ăn đến chết no cũng vẫn chỉ là một công ty nhỏ.”
Hoàng Ngọc Trân ăn vài miếng, bỗng nhiên liếc mắt nhìn Giang Chu: “Đây là thứ mà cậu học được ở trong trường học à?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Không kém bao nhiêu đâu.”
“Xem ra đại học bây giờ, thật sự có thể học được một số thứ gì đó.”
Đặng Hiên không phục: “Chú, ngài cũng cảm thấy là cậu ta nói đúng à?”
Hoàng Ngọc Trân nhìn về phía người cháu ngoại này: “Có chút đạo lý, nhưng mà cháu cũng không cần làm quá lớn, một năm kiếm một triệu là đã giàu có hơn rất nhiều người rồi.”
Đặng Hiên nghe thấy câu này, nhất thời thở phào nhẹ nhõm: “Đúng thế, cháu không cần làm quá lớn, giàu có hơn giai cấp công nhân viên chức là được rồi.”
“Ừm, biết đủ là tốt!” Giang Chu gật đầu, gắp miếng bánh quẩy rồi nhét vào trong miệng.
Mẹ kế của Hoàng Kỳ và Đặng Hiên nhìn thấy một màn này, không khỏi liếc mắt nhìn nhau, biểu cảm trên mặt viết đầy chế giễu.
Một sinh viên còn chưa tốt nghiệp đại học, giọng điệu lại to lớn đến kinh người.
Nói cứ như là coi thường một triệu vậy.
Còn biết đủ là tốt rồi?
“Nếu như cậu không thỏa mãn với một triệu, vậy cậu cảm thấy mình có thể kiếm được bao nhiêu?”
Giang Chu nhai nhai vài miếng: “Tôi nói sai, một triệu là rất nhiều.”
Đặng Hiên nhất thời nở nụ cười mỉa: “Vậy sao dáng vẻ của cậu như là rất coi thường tôi khi tôi chỉ kiếm được một triệu vậy?”
“Tôi không coi thường, nhưng vấn đề mấu chốt ở đây là, anh đã kiếm được một triệu chưa?”
“Tôi…”
“Không phải anh làm nửa năm mới có một đơn đặt hàng sao, tổng ngạch là 200 ngàn, vậy có thể lợi nhuận 50 ngàn là đã rất tốt rồi, anh kiếm được một triệu rồi hả?”
Lời này vừa dứt, Đặng Hiên bị nghẹn đến mặt đỏ bừng lên.
Đúng vậy, hiện giờ anh ta chỉ nhận được một đơn hàng 200 ngàn mà đã vô cùng kích động rồi. Nhưng mà khoảng cách đến một triệu vẫn còn rất xa xôi.
Dáng vẻ vừa rồi của mình, cứ như là đã bỏ một triệu này vào trong túi rồi vậy.
Nhưng trên thực tế, một triệu này chỉ là dự tính tốt nhất mà thôi.
“Nửa năm kiếm được 50 ngàn, vậy một tháng miễn cưỡng được 10 ngàn đi, đúng không? Vậy là rất giỏi sao?”
Giang Chu vừa nói chuyện, vừa sờ cái bánh tiêu trong đĩa của Hoàng Ngọc Trân: “Cháu có thể ăn cái này không?”
Hoàng Ngọc Trân nhìn cháu trai mình bị nói cho nghẹn họng trân trối, lại nhìn qua Giang Chu: “Ăn đi ăn đi.”
“Ông xã, Đặng Hiên vừa mới làm, sau này chắc chắn sẽ càng tốt hơn.”
“Đúng vậy, chú, chỉ cần thành công một lần, sau này sẽ càng ngày càng nhiều khách hơn.”
Hoàng Ngọc Trân gật đầu: “Chú tin tưởng năng lực của cháu, cố gắng lên.”
Giang Chu nhai nhai cái bánh tiêu: “Ừm, tôi cũng tin tưởng năng lực của anh, cố gắng lên nhé.”
Đặng Hiên thở hổn hển: “Những lời này là lời của bề trên nói với con cháu, cậu chú ý lời nói của mình đấy.”
Chương 780 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]