Đặng Hiên nghe thế cũng đứng lên: “Hinh Nhi, anh họ xem ti vi với em nhé.”
Nhà diễn thuyết siêu cấp?
Giang Chu đang ăn bánh liền hơi sửng sốt một chút.
Ngày hôm nay có cái tiết mục này à?
Trùng hợp vậy sao?
Hắn còn tưởng rằng nó phát sóng từ hôm qua rồi chứ.
Cùng lúc đó, Hoàng Hinh Nhi đã đi đến phòng khách, mở ti vi lên.
Sau đó, nàng ngồi trên ghế sa lon, nghiêm túc xem.
Bên kia, mẹ kế của Hoàng Kỳ cũng ngồi xuống, nhưng mà bà ta không có xem ti vi, mà bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
Nghĩ nghĩ nghĩ, bà ta bỗng nhiên hiểu được một chuyện.
Để Hoàng Kỳ yêu đương hẹn hò với Giang Chu là được rồi mà nhỉ?
Tại sao lại không được chứ?
Bối cảnh và điều kiện của tên này không tốt.
Cha mẹ đều là công nhân viên chức bình thường.
Hoàng Kỳ mà gả qua đó thì cũng không có chỗ dựa vững chắc.
Khi đó, con ranh con chết tiệt đó sẽ không còn năng lực để đấu mới mình nữa.
Đúng thế!
Dù sao con gái gả đi cũng như bát nước đã hắt ra ngoài.
Một tên ngu ngốc, một tên nghèo hèn.
Gả cho tên này thì cũng chẳng khác nhau là bao.
Tại sao mình lại phải phản đối chuyện này chứ?
Đây không phải là kết quả mà mình vẫn mong muốn sao?
Đúng lúc này, bà ta bỗng nhiên cảm thấy cánh tay của mình bị lắc mạnh một cái.
Vì vậy, bà ta lấy lại tinh thần, nhìn về phía con gái mình.
“Hinh Nhi, làm sao vậy?”
“Mẹ, mẹ xem kia, người đang giảng kia có giống anh rể không?!”
“Anh rể? Ai là anh rể của con?”
Mặt Hoàng Hinh Nhi tràn đầy hưng phấn: “Anh Giang Chu ý, ngay cả tên cũng giống hệt nhau luôn này.”
Mẹ kế của Hoàng Kỳ ngẩng đầu lên, mờ mịt nhìn về phía màn hình ti vi.
Khi bà ta nhìn thấy người đang đứng ở giữa sân khấu kia, toàn thân liền run lên như bị sét đánh, sau đó, bà ta trợn trừng mắt lên để nhìn, ngay cả hô hấp cũng bắt đầu dồn dập.
“Tôi là một đứa bé sinh ra từ một thành phố nhỏ.”
“Cha mẹ đều là công nhân viên chức bình thường, điều kiện gia đình cũng không coi là giàu có.”
“Nhưng mà tôi vẫn tin tưởng rằng, mệnh tôi do tôi chứ không do trời.”
“Nếu như tôi không thể trở thành công tử nhà giàu, vậy tôi sẽ trở thành cha của công tử nhà giàu.”
“Dựa theo cái ý nghĩ này, tôi mới bắt đầu đi lên con đường gây dựng sự nghiệp.”
Người đàn ông trên màn hình ti vi đang nói chuyện lưu loát, trên mặt còn có nụ cười tự tin.
Trên người mặc âu phục phẳng phiu, dáng người cao ngất.
Cùng lúc đó, góc dưới bên trái màn hình còn có một cái tiêu đề nho nhỏ.
Trên đó viết là “Giang Chu – đại gia trăm tỷ mới 20 tuổi!”
“Đây… đây hình như là anh rể mà, đúng không?”
Hoàng Hinh Nhi hưng phấn một lát, chợt phát hiện ra một chuyện.
Dung mạo rất giống nhau, tên cũng giống nhau, lại cùng đến từ một thành phố nhỏ, tự xưng là xuất thân từ gia đình công nhân viên chức.
Thế là Hoàng Hinh Nhi há hốc miệng, dùng ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn về phía phòng ăn.
Cách trang trí nội thất của Hoàng gia rất thú vị.
Phòng khách và phòng ăn chỉ cách nhau một cái quầy bar cao một mét.
Cho nên, từ vị trí ghế sa lon mà quay đầu lại, là có thể nhìn thấy toàn bộ phòng ăn.
Lúc này, Giang Chu đưa lưng về phía phòng khách, hắn vẫn cắm đầu vào ăn uống.
Hắn đã ăn hết bánh quẩy.
Nhưng tuân theo nguyên tắc không lãng phí lương thực, Giang Chu liền kéo cái bát của Hoàng Kỳ đang ăn dở đến trước mặt mình, rồi bắt đầu vui vẻ ăn uống.
Bên kia, mẹ kế của Hoàng Kỳ nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi mà sững sờ một lúc lâu.
Mãi cho đến khi giọng nói của con gái vang lên, bà ta mới hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ.
Đùa gì thế???
Mình đang nằm mơ một giấc mơ vô cùng hoang đường đúng không?
Con ranh con chết tiệt kia đi ra ngoài học hai năm, dựa vào cái gì mà có thể quen biết một đại gia trăm tỷ chứ?
Hơn nữa, đại gia này còn trẻ tuổi như vậy, thậm chí còn chưa tốt nghiệp đại học nữa.
Trăm tỷ đó, số lượng này vượt xa tất cả tài sản của Hoàng gia cộng lại, thậm chí là vượt xa rất nhiều.
Nhưng điều quan trọng nhất là, người này đã có tài sản trăm tỷ, còn đích thân đến cửa để đón Hoàng Kỳ?
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì mà đàn ông tốt đều bị hai mẹ con bọn họ chiếm hết?
Hai mẹ con bọn họ có năng lực đặc thù nào để hấp dẫn cao phú soái sao?!
(cao phú soái= cao ráo đẹp trai nhiều tiền)
“Không xem nữa!”
“Đổi kênh!”
Mẹ kế của Hoàng Kỳ cầm điều khiển từ xa để đổi kênh mà không quan tâm con gái ngăn cản.
Bà ta thực sự đã hận đến ngứa răng rồi.
Nếu như còn xem nữa, hiểu thêm về cái gọi là ở trên người Giang Chu nữa, thì có lẽ bà ta sẽ càng khó chịu và tức giận hơn nữa.
Lúc này, ánh mắt mẹ kế nhìn chằm chằm về phía trước, rồi từ từ trở nên thâm thúy hơn.
Bà ta vốn cho rằng Giang Chu là một tên nghèo hèn.
Nên muốn gả Hoàng Kỳ cho Giang Chu, để cho Hoàng Kỳ không còn chỗ dựa vững chắc, bà ta sẽ có thể làm chủ Hoàng gia.
Nhưng bây giờ thì không được.
Chuyện quan trọng nhất bây giờ là, tuyệt đối không thể để Hoàng Kỳ đi chung với Giang Chu được.
Chương 784 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]