Có một người đàn ông có tài sản trăm tỷ làm chỗ dựa vững chắc.
Vậy chờ Hoàng Ngọc Trân giao công ty cho Hoàng Kỳ, bà ta có thể sống yên ổn ở cái nhà này sao?
Con ranh con chết tiệt kia rất ác độc, chắc chắn sẽ đuổi bà ta về nhà mẹ đẻ.
Trong khi đầu óc mẹ kế đang điên cuồng vận chuyển, nhà vệ sinh bên đối diện bỗng nhiên mở ra.
Đặng Hiên đi vệ sinh xong, liền bước nhanh đến phòng khách.
“Cô, bồn cầu trong nhà vệ sinh bị tắc rồi, cháu vừa mới thông xong, bây giờ thì đã ngon lành rồi.”
“Cháu nói cái gì cơ?”
“Thông bồn cầu nha, đây là phương pháp dùng khí nén để thông cống mà cháu học được ở trên TouTiao.”
“Đặng Hiên, có phải cháu bị bệnh hay không? Nhà chúng ta có người làm, cháu thông bồn cầu làm cái gì? Cháu là cháu của cô, ai bảo cháu làm mấy chuyện đó?”
Mẹ kế của Hoàng Kỳ nhìn cháu trai, lại nghĩ đến Giang Chu vừa tràn đầy tự tin mà diễn thuyết ở trên ti vi, trong lòng bà ta lập tức giận không có chỗ phát tiết.
Nếu như cháu trai của mình có tài sản trăm tỷ, vậy mình có thể kiêu ngạo mà chống nạnh rồi.
Cần gì phải ở đây để cho con ranh chết tiệt kia nói xỏ nói xiên chứ.
Kết quả là cái tên ngu xuẩn này còn đắc ý vì biết thông cống nữa.
Loại tương phản này, sao có thể để cho bà ta không phẫn nộ cho được!
Cùng lúc đó, Đặng Hiên cũng ngẩn người khi bị cô mình mắng.
Có chuyện gì thế này?
Lần trước đến đây, mình thuận tay sửa cái bóng đèn trong phòng vệ sinh, cô và chú vẫn còn khen mình hiểu chuyện.
Tại sao kết cục lần này lại tương phản nhiều như vậy chứ?
“Cô, có chuyện gì sao?”
“Đặng Hiên, cô nói cho cháu biết, mặc kệ thế nào thì cháu cũng phải theo đuổi được Hoàng Kỳ.”
Đặng Hiên bỗng nhiên nhếch mép lên: “Chuyện này là đương nhiên rồi, trừ cháu ra thì em họ còn có thể thích ai khác được chứ, tên Giang Chu kia căn bản là không có sức cạnh tranh.”
Mẹ kế của Hoàng Kỳ nhịn không được mà nguýt Đặng Hiên một cái: “Không nên coi thường đối thủ của mình.”
“Chỉ bằng tên đó? Tên đó mà cũng gọi là đối thủ à?!”
Trong khi hai người nói chuyện.
Giang Chu đã rời khỏi nhà ăn, cất bước đi đến phòng khách.
Trong tay hắn còn cầm nửa quả chuối tiêu, trong miệng cũng đang nhai nhóp nhép.
“Đối thủ cái gì?”
Đặng Hiên nhìn thoáng qua Giang Chu: “Tại sao cậu vẫn chưa đi?”
Giang Chu giơ chuối tiêu trong tay lên: “Sau khi ăn xong là phải tráng miệng mà.”
“Cậu…cậu cmn là quỷ đói đầu thai à?”
“Không kém bao nhiêu đâu, dù sao tôi cũng ngồi máy bay mấy tiếng, không uống được giọt nước nào.”
Đặng Hiên tức đến hộc máu: “Cô, cháu gọi người đuổi tên này ra ngoài nhé? Tên này đứng ở đây chướng mắt quá.”
“Chuyện này…”
Lúc này, mẹ kế của Hoàng Kỳ lặng lẽ liếc nhìn Giang Chu một cái, đột nhiên cảm thấy hơi căng thẳng.
Bà ta biết, bản thân mình đang chột dạ.
Vì sao?
Bởi vì bà ta phát hiện, người mà mình chế giễu nửa ngày trời này, lại là một người có giá trị con người trăm tỷ.
Một người đàn bà, dù có cường thế đến đâu thì cũng không thể quát tháo một người như vậy được.
Cùng lắm thì là giả vờ bình tĩnh, nhưng tuyệt đối không có can đảm để trở mặt.
Bởi vì làm một kẻ địch với một người như vậy, là một lựa chọn rất không sáng suốt.
“Đặng Hiên, cháu đi tưới hoa ở ngoài vườn một chút đi.”
“???”
Mặt Đặng Hiên đầy vẻ mờ mịt.
Không phải nói Hoàng gia có người làm sao?
Không phải nói họ hàng của mình thì không nên làm mấy chuyện này sao?
Cô cô … cô mắc hội chứng thời mãn kinh rồi à?
Cùng lúc đó, trong thư phòng ở tầng hai.
Hoàng Ngọc Trân cao to lực lưỡng ngồi sau bàn, ông hít sâu một hơi, nhìn con gái đang ngồi trước mặt.
“Con nhất định phải qua lại với tên nhóc kia sao?”
“Cha, cái gì gọi là nhất định phải, con rất yêu thích Giang Chu, được chứ? Loại chuyện này căn bản là không được lựa chọn.”
Hoàng Ngọc Trân trợn mắt nhìn: “Con còn nhỏ như vậy, biết cái gì gọi là yêu với thích?”
Hoàng Kỳ hơi cau mày: “Con đã 20 tuổi rồi, vậy mà còn nhỏ?”
“Chẳng lẽ con cho rằng mình đã trưởng thành?”
“Cha đừng quên, khi cha đưa Đặng Dĩnh về nhà, con đã hỏi cha là vì sao, cha cũng nói là con còn nhỏ, không hiểu được, chẳng lẽ trong lòng cha, con là người vĩnh viễn không trưởng thành, vĩnh viễn không có quyền lợi quyết định à?”
Hoàng Ngọc Trân xiết chặt tay lại: “Được, cha tin rằng con thích tên nhóc đó, chúng ta không nói chuyện này vội.”
Hoàng Kỳ khoanh tay trước ngực, trên mặt hiện lên vẻ kiêu ngạo: “Cha nói cái gì thì con cũng không thay đổi ý định của mình đâu.”
Hoàng Ngọc Trân hít sâu một hơi: “Mẹ kế của con đã gả cho cha 15 năm rồi, con có biết vì sao cha và mẹ kế của con vẫn không có con không?”
Hoàng Kỳ hơi quay đầu lại: “Con làm sao mà biết được.”
“Là bởi vì cha không muốn để cô ta có con.”
“???”
Hoàng Ngọc Trân yên lặng một lát: “Gia sản của cha là dành cho con, cho nên mẹ kế của con không thể có con được.”
Hoàng Kỳ trợn tròn mắt lên: “Cha giở trò với Đặng Dĩnh?!”
Chương 785 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]