Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 787: CHƯƠNG 787: PHÍA SAU CON LÀ ĐẠI GIA TRĂM TỶ! (2)

Hoàng Ngọc Trân hơi mờ mịt, không hiểu con gái đang muốn nói cái gì.

Hoàng Kỳ nói tiếp: “Nếu như con tìm một người bạn trai có giá trị con người còn cao hơn cả cha thì làm sao bây giờ?”

“Đám người kia sẽ yêu con đến chết luôn.”

“Ra là vậy…”

Hoàng Kỳ bỗng nhiên cười duyên một tiếng, áp lực trên người lập tức biến mất hết.

Người nàng thích là một đại gia trăm tỷ nha!

Là người có giá trị con người còn cao hơn cha của nàng nhiều lắm.

Hơn nữa, còn là người tự kiếm tiền chứ không phải công tử thiếu gia nhà giàu gì cả.

Tất cả tài sản và danh tiếng đều thuộc về bản thân.

Người mình thích chính là một người đàn ông ưu tú như vậy đấy.

Chỉ cần chạm đến đàn ông này, thì dường như tất cả khó khăn đều tan thành mây khói.

“Con… con cười cái gì?”

Hoàng Ngọc Trân không hiểu ra sao, không hiểu con gái mình cười cái gì nữa.

Rõ ràng là vừa rồi còn tỏ vẻ tâm sự nặng nề, tại sao bây giờ lại thản nhiên như không, thậm chí còn có chút vui sướng nữa?

Chẳng lẽ con bé đã quyết định rời khỏi Giang Chu, đi tìm một công tử nhà giàu?

“Cha, cha không cần để ý nữa, chỉ có trẻ con mới lựa chọn, người trưởng thành là phải muốn hết, Giang Chu và công ty, con sẽ không bỏ qua cái nào cả!”

“Kỳ Kỳ, con không thể hành động theo cảm tính như vậy được.”

“Con mới không có!” Hoàng Kỳ cắt đứt lời nói của cha: “Cha không cần lo lắng, đám người trong hội đồng quản trị kia, nhất định sẽ yêu thích con gái của cha.”

Hoàng Ngọc Trân: “???”

“Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi, con muốn ra ngoài chơi rồi.”

“Con định đi đâu à?”

“Khó khăn lắm Giang Chu mới đến Tây Châu một chuyến, còn muốn dẫn Giang Chu đi dạo một chút.”

Hoàng Kỳ nói xong, liền chạy ra khỏi thư phòng của Hoàng Ngọc Trân.

Hoàng Ngọc Trân nhìn thấy cảnh này, ông cảm thấy rất là khó hiểu.

Ông đã nói rõ ràng với con gái rồi, tại sao con bé lại làm như không có chuyện gì vậy nhỉ?

Trẻ con quả nhiên chính là trẻ con.

Căn bản là không hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề!

Một lúc lâu sau, Hoàng gia từ từ yên tĩnh như bình thường.

Hoàng Ngọc Trân rời khỏi thư phòng, bỗng nhiên gặp phải Hoàng Hinh Nhi đang tràn đầy hưng phấn ở hành lang.

“Cha, chào buổi trưa nha.”

“Ừm, con đi đâu vậy?”

“Con về phòng làm bài tập.”

Hoàng Hinh Nhi giơ cuốn sách trong tay lên, bày ra trước mặt cho Hoàng Ngọc Trân xem.

Trên đó còn viết một cái tiêu đề.

“Cảm nghĩ sau khi xem Người diễn thuyết siêu cấp: Ông anh rể tỷ phú trăm tỷ của tôi.”

Tâu Châu là một thành phố nổi tiếng về ‘diễm ngộ’.

Đây chính là chuyện Giang Chu tìm hiểu được ở trên Baidu.

Đương nhiên, cái thành phố này cũng không làm cho hắn thất vọng.

Chỉ là những chiếc eo thon gọn lắc lư đầy đường này đã khiến cho người ta thần hồn điên đảo rồi.

Còn những cặp đùi đẹp thon dài bị những lớp vải mỏng manh trói chặt kia thì không thèm nói rồi.

Một giờ chiều.

Sau khi rời khỏi Hoàng gia, Giang Chu ngồi xổm ở trên đường.

Ánh mắt bay qua bay lại, tìm kiếm những cặp đùi và tất chân xinh đẹp ở trên phố.

Năm phút sau, Hoàng Kỳ cầm hai cái kem ốc quế đi qua, nhét một cái vào tay hắn.

“Ngồi ăn kem ốc quế ở đầu đường, đây là một trong những chuyện mình giỏi nhất.”

Ánh mắt của Giang Chu đảo qua những đôi chân đẹp đều đặn kia, không khỏi gật đầu một cái: “Công nhận là rất giỏi.”

Hoàng Kỳ nheo mắt lại, hung hăng tiến lại gần mặt Giang Chu: “Bạn xác định là chúng ta đang nói cùng một chuyện sao?”

“Đại khái là vậy.”

“Ánh mắt của bạn quá hạ lưu.”

Giang Chu lau nước bọt ở mép: “Trên thực tế, nội tâm của mình còn hạ lưu hơi ánh mặt ngàn vạn lần.”

Hoàng Kỳ đỏ mặt, nhịn không được mà đánh hắn một cái: “Bạn đừng có thẳng thắn và thành thật như thế được không? Làm người ta rất xấu hổ nha.”

“Mình ngắm chân người khác, bạn xấu hổ cái lông gì?”

“Không để ý đến bạn nữa.”

Giang Chu cắn miếng kem ốc quế, sau đó chậm rãi đưa tay ra như không có chuyện gì xảy ra.

Nhân lúc Hoàng Kỳ không chút ý, liền xốc váy của nàng lên một chút.

“Ah? Lại là hello kitty?”

“Bạn…bạn là tên khốn khiếp.” Hoàng Kỳ hoảng hốt đè váy xuống, kẹp chặt chân lại: “Mình sẽ mách cha của mình!”

Giang Chu nghĩ đánh cánh tay to như bắp đùi mình của Hoàng Ngọc Trân, nhất thời lại cảm thấy lạnh sống lưng.

“Nếu dám mách léo, chiều nay đừng về Thượng Kinh nữa.”

“Đồ háo sắc.”

“Bản tính của quân tử thôi.”

“Trước kia bạn không đến mức này mà, tại sao bỗng nhiên lại trở nên hư hỏng như vậy chứ?”

“Mình đi ngàn dặm xa xôi đến Tây Châu, bị mẹ kế của bạn giễu cợt cả một buổi, không nên thu chút lãi à?”

Hoàng Kỳ nhớ đến vẻ mặt của mẹ kế, nhịn không được mà bĩu môi: “Vậy…vậy chỉ cho bạn xem một lần này thôi nhé.”

Mặt Giang Chu đầy ngông cuồng mà nhìn nàng: “Bạn muốn cho mình xem lần nữa thì mình cũng không nhìn.”

“Vì sao?”

“Mình không có hứng thú với phong cách nhà trẻ.”

Chương 787 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!