Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 788: CHƯƠNG 788: ĐẬU XANH, MÌNH LÀ MÁY THU GẶT CÔ EM VỢ SAO?

Hoàng Kỳ tức giận: “Bạn mới là phong cách nhà trẻ, con gái đều mặc như vậy, được chứ?!”

“Đều? Ha hả, ngay cả Phùng đáng yêu cũng không mặc cái loại phong cách này, được chứ?”

Mặt Hoàng Kỳ đỏ lên, cắn môi nói: “Vậy…vậy Tư Nhược mặc cái gì?”

“Mình không nói cho bạn đấy, ha ha!”

“Vương Bát Đản.”

Giang Chu cắn miếng kem ốc quế, chợt chuyển đề tài: “Cha của bạn nói cái gì với bạn trong thư phòng vậy?”

Hoàng Kỳ buông tay đang đè làn váy, khép chặt chân hơn: “Cha nói sẽ giao công ty cho mình trước khi mình 30 tuổi.”

“Vậy mẹ kế của bạn thì sao?”

“Có mình ở đây, bà ta đừng hòng lấy được một xu.”

Giang Chu nhịn không được mà hỏi chuyện mình vẫn tò mò: “Vì sao bạn lại ghét mẹ kế của bạn nhiều như vậy? Bà ta đã làm gì không tốt với bạn à?”

Hoàng Kỳ yên lặng một chút, hai mắt nổi lên một tia cảm xúc khó phân biệt: “Người phụ nữ Đặng Dĩnh này từng là bạn tốt nhất của mẹ mình.”

“Hả?”

“Sau đó bà ta lừa mẹ mình, rồi chuốc cha mình say.”

Giang Chu nhịn không được mà trợn tròn mắt: “Ngông cuồng thế cơ á? Nói tỉ mỉ xem.”

Hoàng Kỳ không khỏi véo lỗ tai của hắn: “Mình nói tỉ mỉ kiểu gì, khi đó mình mới có mấy tuổi thôi mà.”

“Vậy sao đó thì sao?”

“Mẹ mình không chịu nổi loại đả kích này, liền ly hôn với cha mình, còn Đặng Dĩnh thì thuận lý thành chương mà tiến vào nhà.”

“Vậy mẹ của bạn đâu…?”

“Không biết, hoàn toàn không có tin tức gì, giống như là biến mất luôn vậy.”

Giang Chu gật đầu, giờ hắn mới hiểu mối quan hệ rắc rối và phức tạp của Hoàng gia.

Thì ra là chị em tốt mượn rượu để cướp chồng bạn.

Bảo sao Hoàng Kỳ lại thù hận người phụ nữ kia như vậy.

Bởi vì dưới cái nhìn của nàng, người phụ nữ này chính là người làm cho nàng mất mẹ.

Giang Chu khẽ thở dài một hơi, đứng dậy phủi quần, sau đó nhìn về phía Hoàng Kỳ.

“Đi thôi, về nhà thu dọn hành lý đi, mình đưa bạn về Thượng Kinh.”

“Đi luôn bây giờ á? Mình còn định tối nay sẽ dẫn bạn đi chơi nữa mà.”

“Không thể không thể, mình sợ mình không nhịn được, tối nay liền đi ba ba ba.”

Mặt Hoàng Kỳ đầy vẻ mờ mịt: “Ba ba ba là cái gì?”

Giang Chu nghe thấy thế, trong đầu liền hiện lên cái tấm biển hiệu mê người kia.

“Mình cũng không hiểu nó có ý gì, nhưng lại rất muốn đi vào xem, giống như là bị trúng tà vậy.”

Khi hai người đi trở về Hoàng gia.

Hoàng Ngọc Trân đang ngồi ở trên ghế sa lon trong phòng khách.

Mà Hoàng Hinh Nhi thì ngồi ở đối diện, mặt mũi tràn đầy hưng phấn mà nói gì đó với ông.

Theo thời gian trôi qua, Hoàng Ngọc Trân lúc thì cau mày, khi thì giãn ra…

Có đôi khi còn không nhịn được mà phát sinh ra những âm thành ‘hít hà’.

Tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh…?

Một công ty chỉ dùng hai năm để có được khối tài sản trăm tỷ?

Công ty của Hoàng gia làm ngành xuất nhập cảng, nên căn bản là không có quá nhiều hiểu biết về ngành nghề internet.

Có điều, không biết thì không biết, nhưng ông vẫn cứ cảm thấy rất khiếp sợ.

Cái ngành internet này bây giờ kiếm được nhiều tiền như vậy sao?

Đúng lúc này, cửa biệt thự bị đẩy ra.

Hoàng Kỳ phất tay ném ví lên ghế sa lon, rồi chạy lên trên lầu.

“Kỳ Kỳ, con làm gì vậy?”

“Con muốn thu dọn đồ đạc, tối nay sẽ về Thượng Kinh với Giang Chu.”

Hoàng Ngọc Trân há hốc mồm, vô thức muốn phủ quyết ý tưởng của con gái.

Nhưng mà lần này, lời đến bên mép thì ông lại thu về.

Nếu như tài sản của Giang Chu đã là trăm tỷ.

Như vậy Hoàng Kỳ đi theo Giang Chu chưa chắc đã không phải là một lựa chọn tốt.

Dù sao thì có vẻ như con gái mình cũng rất thích Giang Chu.

Cùng lúc đó, Giang Chu chậm rì rì đi vào phòng khách, lễ phép mà cất tiếng chào hỏi Hoàng Ngọc Trân.

“Chú Hoàng, đã lâu không gặp.”

Hoàng Ngọc Trân không giải thích được mà liếc nhìn Giang Chu một cái.

Đã lâu không gặp?

Đã lâu không gặp cái em gái cậu.

Một ngày đến hai chuyến.

Hoàng gia của tôi sắp trở thành phòng tắm của cậu rồi.

“Ngồi đi, tôi lên xem Kỳ Kỳ một chút.”

“Được, ngài cứ làm việc của ngài đi.”

Hoàng Ngọc Trân gật đầu, cất bước đi lên tầng hai.

Cùng lúc đó, Hoàng Hinh Nhi có hơi xấu hổ mà liếc mắt nhìn Giang Chu.

Sau đó lại liếc mắt nhìn, lại liếc mắt nhìn…

A…!

Còn đẹp trai hơn cả trên ti vi nữa.

Nàng nhịn không được mà đứng lên, chạy vào nhà bếp rót chén nước, rồi lại lon ta lon ton chạy trở về.

“Anh… anh rể, uống trà.”

“Ồ, cảm ơn em, em là Hinh Nhi đúng không?”

Hoàng Hinh Nhi cắn môi gật đầu, gò má nhất thời đỏ lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Không chờ Giang Chu nói câu tiếp theo, cô bé này đã thở hổn hển, rồi hoảng hốt chạy ra khỏi phòng khách.

Hả??

Mặt Giang Chu đầy mờ mịt.

Mặt đỏ là sao vậy?

Hình như dạo này con hàng đần độn Phùng Y Nhất cũng như vậy.

Đậu xanh rau muống.

Mình cmn là máy thu gặt cô em vợ à?

Chương 788 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!