Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 789: CHƯƠNG 789: ĐÁNH NÓ, ĐÁNH CHẾT CON RANH CON NÀY ĐI!

“Ông xã, rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì?”

“Cái tên Giang Chu kia chỉ là một tên nhãi nghèo hèn, tại sao anh lại có thể cho Kỳ Kỳ đi với tên đó chứ?”

“Đặng Hiên không tốt sao?”

“Tốt xấu gì Đặng Hiên cũng có công ty, có thể để cho Kỳ Kỳ không lo cơm áo gạo tiền mà.”

“Hơn nữa, Đặng Hiên là cháu của em, cũng coi như là hiểu rõ nhau, Kỳ Kỳ gả qua đó sẽ không sợ bị bắt nạt.”

“Anh đừng thấy em chỉ là mẹ kế, nhưng em cũng suy nghĩ cho Kỳ Kỳ mà.”

“Con gái lớn rồi, làm việc tùy hứng là chuyện bình thường.”

“Thế nhưng chúng ta làm cha mẹ, không thể để bọn nhỏ làm ẩu được, anh thấy có đúng không?”

Trong thư phòng trên lầu hai.

Hoàng Ngọc Trân vừa mới đi lên đã nhìn thấy vợ và cháu trai.

Sau đó, bỗng nhiên bị nói cho một trận.

Đặng Dĩnh nói liên tục không ngừng nghỉ, không khác gì súng máy liên thanh cả.

Cứ nhà là bà ta hoàn toàn chưa xem cái chương trình kia với con gái mình vậy.

Mở miệng ngập miệng là hạ thấp Giang Chu không đáng một đồng.

Mà Đặng Hiên nghe thấy cô mình nói như vậy, cũng không nhịn được mà mở miệng: “Chú, cô nói rất đúng.”

“Kỳ Kỳ đi với cháu, ít nhất cũng sẽ trải qua cuộc sống giàu có.”

“Còn cái tên Giang Chu kia thì chỉ là một sinh viên nghèo, không có gì cả.”

“Cha mẹ cũng chỉ là nhân viên quèn trong cơ quan đơn vị mà thôi, nói không chừng sau này mua nhà còn phải trả góp nữa.”

“Sao ngài có thể yên tâm giao Kỳ Kỳ cho một người như vậy chứ?”

“Kỳ Kỳ đã quen với cuộc sống của đại tiểu thư rồi, đến khi chịu khổ thì nhất định sẽ hối hận.”

Đặng Hiên nói rất thành khẩn, biểu cảm thì tràn đầy lo lắng với tương lai của Hoàng Kỳ.

Anh ta khác với Đặng Dĩnh tâm tư sâu như biển, anh là cảm thấy Giang Chu là một tên nghèo hèn thật.

Hơn nữa còn là loại Tú Tài nghèo hèn, tự cho là mình siêu phàm, hơn người.

Hoàng Ngọc Trân mở miệng: “Được rồi, hai người đừng nói nữa.”

“Chuyện của Kỳ Kỳ, tôi tự có tính toán của mình!”

Hoàng Ngọc Trân quay người đi xuống lầu, sau đó cầm một đôi dép lê bằng nhung có hai màu trắng và hồng lên.

Đặng Dĩnh và Đặng Hiên thấy thế liền liếc mắt nhìn nhau, biểu cảm cũng hơi kinh ngạc.

“Ông xã, Kỳ Kỳ cũng đã lớn rồi, anh đừng đánh con bé nha.”

“Đúng vậy, chú, em gái cũng có lòng tự trọng, chú nhất định đừng làm như vậy!”

“Chẳng may đánh nặng quá, vậy tết này cũng không yên ổn rồi.”

“Chú, chú ngàn vạn lần đừng hành động theo cảm tính, cháu sẽ đi khuyên em họ mà.”

“Đúng thế, để Đặng Hiên đi khuyên bảo Kỳ Kỳ, dỗ dành một chút là không sao rồi.”

Đặng Dĩnh vừa nói chuyện, lại vừa nhìn đôi dép lê ở trong tay Hoàng Ngọc Trân.

Con ranh con chết tiệt này sắp bị ăn đòn rồi à?

Vậy thì tốt quá rồi!

Hoặc là cha con cãi nhau, rồi con ranh con chết tiệt này bỏ nhà ra đi.

Hoặc là đánh cho con ranh này ngoan ngoãn gả cho cháu trai mình.

Hai cái kết quả này, đều là kết quả bà ta muốn!

Có điều, tuy bà ta rất hy vọng Hoàng Ngọc Trân đánh Hoàng Kỳ, nhưng là một người mẹ kế, bà ta không thể nói như vậy ở ngoài miệng được.

Chẳng những không thể nói như vậy, mà còn phải khuyên bảo một phen.

Điều này làm cho nội tâm của Đặng Dĩnh thấy rất khó chịu.

Bà ta hy vọng Hoàng Ngọc Trân không nên nghe lời khuyên bảo của mình, mà trực tiếp đi lên đánh một trận mới tốt.

Làm cho con ranh con chết tiệt suốt ngày tranh luận và đối đầu với mình kia phải ngoan ngoãn và ngậm miệng lại.

Đúng lúc này, cửa phòng đối diện bỗng nhiên bị đẩy ra.

Két một tiếng.

Hoàng Kỳ thu dọn đồ đạc xong liền đi ra, tay phải còn kéo một cái va li.

Nàng nhìn thấy ba người ở ngoài cửa thì dừng bước lại.

Sau đó, nàng nhìn dáng vẻ của cha mình, lại nhìn về phía mẹ kế đang tràn ngập chờ mong kia, khuôn mặt nhất thời âm trầm xuống.

“Cha, con nhất định phải đi Thượng Kinh, mặc kệ cha nói cái gì đều vô dụng!”

“Hơn nữa, con có biện pháp giải quyết vấn đề mà cha lo lắng, nhưng bây giờ đang có người ngoài ở đây, cho nên con không tiện giải thích, chờ con đến Thượng Kinh xong liền gọi điện thoại cho cha!”

Hoàng Ngọc Trân tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào hai mắt của con gái: “Nhất định phải đi à? Ăn tết ở nhà không được sao?”

Hoàng Kỳ không khỏi liếc mắt nhìn mẹ kế: “Ăn tết ở nhà? Chờ con và người nào đó cãi nhau một trận sao? Nhiều năm như vậy rồi, có tết âm lịch năm nào mà không cãi nhau một trận chứ?”

“Thì ra con vẫn không thấy vui khi ở nhà…”

“Mẹ con mất tích rồi, con lại phải gọi người phụ nữ phản bội mẹ là mẹ, cha không cảm thấy chuyện này có hơi không thích hợp sao?”

“Trước kia con không có nói với cha…”

Hoàng Kỳ hít sâu một hơi: “Trước kia con là trẻ con, không có quyền lợi quyết định chuyện gì, nhưng bây giờ con đã trưởng thành.”

Đặng Dĩnh tức đến ngứa cả chân răng: “Ý của con là, cánh cứng cáp rồi? Có thể tự ý làm gì thì làm? Con thật sự là thứ không có lương tâm, những thứ con ăn dùng, học phí con đi học… có thứ nào không phải là của chúng ta chứ?”

“Tôi ăn uống của cha tôi, không có liên quan gì với bà.”

Chương 789 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!