Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 790: CHƯƠNG 790: ĐÁNH NÓ, ĐÁNH CHẾT CON RANH CON NÀY ĐI! (2)

“Con…” Đặng Dĩnh tràn đầy tức giận mà nhìn về phía Hoàng Ngọc Trân: “Ông xã, đứa con gái láo lếu như vậy, anh không cố gắng quản giáo là không được.”

Hoàng Kỳ không khỏi lộ ra nụ cười nhạt: “Cái đuôi hồ ly của bà cũng lộ ra rồi kìa.”

“Câm miệng!”

Đúng lúc này, Hoàng Ngọc Trân liền gầm nhẹ một tiếng, cắt đứt cuộc đối thoại của hai người.

Sau đó, ông siết chặt dép lê, cất bước đi về phía con gái mình.

Hoàng Kỳ nhìn thấy cảnh này, lại quật cường mà hất cằm lên.

“Cha đánh con đi, tốt nhất là nhanh một chút, con còn phải chạy ra sân bay nữa.”

Đặng Dĩnh đã chờ mong đến mức không chịu nổi rồi, thậm chí nội tâm còn không nhịn được mà bắt đầu nhảy nhót hoan hô.

“Ông xã, đánh con bé một lần, để cho con bé nhớ lâu cũng tốt!”

Hoàng Kỳ híp mắt nhìn người cha càng ngày càng gần, nàng không có ý định lùi bước.

Đúng lúc này, Hoàng Ngọc Trân dừng bước lại.

Ông khẽ thở dài một hơi, đưa dép lê trong tay cho nàng.

“Trời rất lạnh, Thượng Kinh là phương bắc, nhớ phải mặc quần áo ấm, đừng để bị lạnh.”

Hoàng Kỳ yên lặng một lát, tiếp nhận dép lê: “Cảm ơn cha.”

Hoàng Ngọc Trân mỉm cười: “Khách khí với cha làm gì, nhớ chăm sóc bản thân mình cho tốt là được.”

“Không có gì, Giang Chu sẽ chăm sóc cho con.”

Hoàng Kỳ cầm dép lê, cất bước đi qua hành lang, rồi trực tiếp đi xuống nhà.

Nàng cũng không tỏ vẻ đắc ý khi thắng lợi với bà mẹ kế kia.

Bởi vì dưới cái nhìn của nàng, chuyện này quá vô nghĩa.

Đặng Dĩnh nhìn thấy một màn này, không khỏi há hốc miệng.

“Ông xã, anh đang làm cái gì thế?”

“Anh thật sự cho phép Kỳ Kỳ đi với tên nhãi kia à?!”

Hoàng Ngọc Trân quay đầu, biểu cảm hờ hững mà nhìn về phía Đặng Dĩnh: “Tôi vừa giúp Hinh Nhu làm bài tập về nhà, lại phát hiện một chuyện rất thú vị.”

Giọng nói của Đặng Dĩnh im bặt, đôi mắt hơi trợn lên: “Bài… bài tập về nhà gì cơ?”

“Cô không biết à? Rõ ràng là cô cũng xem cái chương trình đó với Hinh Nhu mà."

Ánh mắt Đặng Dĩnh biến thành vô cùng khó tin.

Thì ra Hoàng Ngọc Trân đã biết thân phận của Giang Chu rồi.

Nhưng vẫn giả vờ không biết gì, rồi diễn kịch với mình.

Người đàn ông này, có thành kiến với mình từ bao giờ?

Lúc này, Hoàng Ngọc Trân dùng đôi mắt thâm thúy để nhìn bà ta một cái, sau đó quay người đi xuống nhà, định tiễn con gái ra ngoài.

“Bài tập về nhà? Bài tập về nhà gì?”

“Cô, Hinh Nhi làm bài tập về nhà gì vậy?”

Lúc này, Đặng Hiên đang truy vấn Đặng Dĩnh như một tên ngốc.

Anh ta cảm thấy cuộc đối thoại vừa rồi rất kỳ lạ.

Rõ ràng là đang nói chuyện của Hoàng Kỳ, vì sao lại kéo lên người Hoàng Hinh Nhi rồi?

Đặng Dĩnh quay đầu trừng mắt với Đặng Hiên một cái, bà ta càng ngày càng cảm thấy người cháu trai này là một tên phế vật.

Bản lĩnh không có, ngay cả đầu óc cũng cmn không có nốt!

“A, cô, cô đừng đi mà!”

Đặng Hiên nhìn thấy cô mình rời đi, nhất thời không hiểu ra sao.

Hinh Nhi làm bài tập về nhà gì vậy?

Đây cmn rốt cuộc là chuyện gì?

“Hinh Nhi?!”

“Hinh Nhi, em ở đâu?”

“Bài tập của em đâu, lấy ra cho anh họ xem một cái nào!”

“Cảm nghĩ sau khi xem Người diễn thuyết siêu cấp: Ông anh rể tỷ phú trăm tỷ của tôi.”

Tác giả: Hoàng Hinh Nhi.

Lớp 10 ban 3!

Ngày hôm nay xem người diễn thuyết siêu cấp, lại có rất nhiều cảm nghĩ.

Thành công đúng là một chuyện rất khó khăn.

Trên đường sẽ có rất nhiều khó khăn và trắc trở, cũng sẽ có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn. Nhưng chỉ cần nỗ lực và cố gắng, khẳng định là cuối cùng sẽ có thể thực hiện mục tiêu của mình. Giống như là ông anh rể đẹp trai của tôi.

Không sai.

Vị khách mời Giang Chu của tập này chính là anh rể của tôi.

Anh ấy là một tỷ phú có trăm tỷ, nhưng làm người lại rất thân thiện.

Cũng sẽ không ỷ vào thân phận và địa vị của mình bây giờ để bày ra dáng vẻ không ai bì nổi.

Lần đầu tiên tôi gặp mặt anh ấy, tôi đã bị anh ấy hấp dẫn.

Ngoài ra, bản thân anh ấy cũng đẹp trai hơn trên ti vi nhiều.

Nói tới nói lui, cũng là dáng vẻ tao nhã và lễ độ.

Nhất là nụ cười như ánh mặt trời kia, quả thực là quá mê người.

Nhưng hình như mẹ và anh họ không thích anh ấy lắm, còn chê cười anh rể rất nghèo.

Nhưng rõ ràng là anh họ chỉ kiếm được 50 ngàn trong thời gian nửa năm trời mà?

Đây có coi như là một hành vi tự nói xấu bản thân mình không?

Thật sự là không thể tưởng tượng nổi nha.

Nhưng mà anh rể lại không hề để ý chuyện này.

Đây đại khái chính là khiêm tốn mà các giáo viên vẫn hay dậy đi.

Đặng Hiên đọc bản cảm nghĩ của Hoàng Hinh Nhi xong, cả người lại run lên như bị sét đánh.

Anh ta cảm thấy cuốn vở trên tay nóng bỏng như một chậu than, cầm trong tay lại thấy đau đớn, quả thực là làm tay anh ta bỏng rát.

Cái tên kia mà nho nhã lễ độ á?!

Không đúng không đúng.

Đây cmn không phải trọng điểm!

Trọng điểm là làm sao tên kia có thể là tỷ phú trăm tỷ gì chứ?!

Trăm tỷ là bao nhiêu?

Là phải dùng bao nhiêu ngón tay mới có thể đếm được hết số 0 trong đó?

Đặng Hiên hít sâu một hơi, anh ta cảm thấy cái thế giới này điên rồi.

Một tên có xuất thân từ gia đình công nhân viên chức, lại có thể dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng đến mức này sao?

Hơn nữa, còn chỉ dùng hai năm, chỉ dùng hai năm trời thôi đó!

Đây quả thực là chuyện hoang đường như nằm mơ giữa ban ngày!

Lại so với mình thì sao, dùng nửa năm mới nhận được đơn hàng đầu tiên.

Quả thực là chua xót như vừa ăn một tấn chanh mà.

Chương 790 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!