Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 791: CHƯƠNG 791: BỊ ĐÁNH MẶT, LẠI CÒN PHẢI VIẾT VĂN CA NGỢI?

Đặng Hiên nghĩ đến đây, không khỏi nhớ đến những lời trào phúng và chế giễu của mình dành cho Giang Chu.

Giờ phút này, anh cảm cảm thấy có một bàn tay đang vung qua đây, hung hăng đánh lên mặt của mình.

Thì ra người nói người ta nghèo hèn mới là người nghèo hèn.

Người ta không phản bác lại không phải vì không có sức mạnh, mà căn bản là lười để ý đến!

Giống như một con voi căn bản là sẽ không tức giận khi một con kiến làm càn vậy.

Bởi vì trong mắt chúng nó, căn bản là không nhìn thấy mấy con kiến nhỏ bé này.

Rất khiêm tốn.

Thì ra đây cmn gọi là rất khiêm tốn!

Bảo sao sau đó cô cô không dám giễu cợt tên kia nữa!

Thì ra chỉ có một mình mình là không hay biết gì cả!

Đúng lúc này, có tiếng còi xe truyền lên từ dưới nhà, lập tức kéo Đặng Hiên trở về với hiện thực.

Lúc này, một chiếc xe taxi xen kẽ giữa hai màu xanh và vàng dừng lại ở trước cổng biệt thự.

Hoàng Kỳ kéo hành lý từ trong biệt thự ra, lại ngoan ngoãn đi theo sau Giang Chu, rồi mở cửa ngồi lên phía sau xe.

Mà Hoàng Ngọc Trân thì giơ tay lên, nhẹ nhàng quơ quơ vài cái.

Đặng Hiên nhìn thấy một màn này, liền cảm thấy đau đớn giống như có một con dao nhỏ đâm vào ngực mình vậy.

Anh ta không phục, anh ta không phục!!

Đặng Hiên hết sức kích động, lại có hơi không khống chế được hành vi và cảm xúc của mình.

Vì vậy, anh ta dùng sức ở hai tay, trực tiếp xé cuốn vở của Hoàng Hinh Nhi ra.

Cùng lúc đó, một tiếng hét chói tai truyền ra từ miệng của cô bé.

“Anh họ, vì sao anh lại xé bài tập về nhà của em?!”

Đặng Hiên lập tức tỉnh táo lại, khuôn mặt đã đỏ bừng: “Xin… xin lỗi em, anh không cố ý!”

Vành mắt Hoàng Hinh Nhi đã đỏ lên: “Vất vả lắm em mới viết ra được đó!”

“Em đừng khóc mà, anh cho em tiền, em mua lại quyển vở khác nhé!”

“Vở không phải là vấn đề, vấn đề là nội dung của nó, em mặc kệ, em muốn anh chép lại cho em không sai một chữ nào.”

“Gì cơ?”

Hoàng Hinh Nhi xoa xoa mắt, khóc thút thít: “Nếu như anh không chép, em liền mách mẹ em, hu hu hu hu hu!”

“Chép… chép lại một lần á?”

Đặng Hiên nghe thấy câu này, cả ngoài đều choáng váng luôn.

Cô gái mình thích bị tên cẩu tặc kia cướp đo rồi.

Bản thân mình còn bị tên cẩu tặc kia đánh cho sưng mặt lên.

Bây giờ mình còn phải viết một bài luận văn để khen tên đó đẹp trai thế nào, tốt đến bao nhiêu?

Mình cmn… Đậu Nga còn không oan bằng mình mà!

“Anh có chép hay không? Mẹ, mẹ ơi, anh họ xé bài tập về nhà của con!”

“Được được được, anh chép, anh chép… em đừng kêu nữa!”

Đặng Hiên vội vàng cầm bút và vở lên, bắt đầu run rẩy viết chữ.

Từ khúc dạo đầu, cho đến cuối bài.

Anh ta càng viết lại càng cảm thấy khó chịu.

“Nho nhã lễ độ.”

“Đẹp trai ngời ngời.”

“Rất khiêm tốn.”

Đây cmn rõ ràng là lời ca ngợi mà.

Làm sao càng viết lại càng thấy ghê tởm chứ?

Đặng Hiên chép đến sắp chảy cả nước mắt rồi.

Bây giờ anh ta chỉ hận mình lại sinh ra cánh tay phải này, bằng không thì sẽ không phải chịu khuất nhục như vậy rồi.

“Anh họ, anh chép sai rồi, không phải nụ cười tà khí, mà là nụ cười tà mị!”

Mặt Đặng Hiên đầy đau khổ mà ngẩng đầu lên: “Khác nhau ở chỗ nào?”

Gò má Hoàng Hinh Nhi đỏ như thoa phấn, biểu cảm có hơi ngượng ngùng: “Chỉ có cái từ tà mị này mới có thể thể hiện vẻ đẹp trai của anh rể.”

“Anh cmn…”

“Mẹ, mẹ ơi, anh họ xé bài tập về nhà của con.”

“Được rồi được rồi, tổ tông của tôi ơi, anh viết lại, anh viết lại còn không được sao?”

Hoàng Hinh Nhi lập tức lắc đầu: “Không được, giáo viên của bọn em không cho tô tô xóa xóa trong bài tập.”

Đặng Hiên trợn tròn mắt lên, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Cho… cho nên?”

“Viết lại từ đầu chứ sao nữa.”

Lúc này, theo tiếng động cơ vang lên, chiếc xe taxi trước cửa chậm rãi khởi động.

Giang Chu nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên lại nhìn thấy Đặng Hiên ở cửa sổ trên tầng hai.

Lúc này, đối phương đang nhìn chằm chằm vào mình với vẻ mặt tức giận, hàm răng đã cắn chặt, ngũ quan trên mặt còn vặn vẹo rồi cơ.

Một màn này làm cho Giang Chu không khỏi nuốt nước miếng, đưa tay vỗ vỗ Hoàng Kỳ.

“Này, anh họ của bạn… hình như anh họ của bạn đang rơi vào trạng thái hóa thú rồi kìa?”

Hoàng Kỳ nhìn thoáng qua bên ngoài, có chút sợ hết hồn: “Thật sự quá dọa người, có phải bạn cười nhạo anh ta rồi không?”

Giang Chu nhịn không được mà nổi một lớp da gà: “Rõ ràng là mình cmn không nói câu nào mà, cười nhạo cái cọng lông à?”

“Vậy vì sao anh ta lại biến thành như vậy? Giống như là bạn đã giết cả nhà anh ta vậy?”

“Có phải là anh ta quá nặng tình với bạn rồi không?”

“Phi, mình gặp anh ta được có vài lần thôi, lần nào cũng là do Đặng Dĩnh cố tình sắp xếp.”

Giang Chu nhịn không được mà tỏ vẻ nghi ngờ: “Vậy vì sao tên này lại hận mình như vậy chứ?”

“Không biết nữa…”

Hoàng Kỳ cũng có hơi không hiểu hành vi của vị anh họ này.

Làm sao giống như là vừa bị lăng nhục vậy nhỉ?

Chương 791 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!