Giang Chu vừa nói xong.
Quách Vĩ lại bị sự thản nhiên và rộng lượng của Giang Chu làm cho nghẹn họng.
Đây là bạn bè với anh em cây khế gì chứ.
Bản thân mình đau khổ vì tình, quyết định rời bỏ cuộc sống này.
Thế mà người anh em cây khế của mình lại còn nhanh hơn mình một bước, còn chuẩn bị tiền để mua đồ cúng năm sau cho mình luôn rồi.
Quách Vĩ nghe thấy câu này, nhất thời có chút không chịu được.
“Được rồi, thật ra tôi không muốn chết, tôi chỉ tìm ông để cầu cái thoải mái mà thôi.”
“Tên ngu xuẩn nhát chết này, tôi cũng tin là ông không có cái gan đó.”
“Nhưng mà Dương Hân không muốn gặp tôi thật, bây giờ tôi không còn chiêu nào cả.”
Giang Chu trở mình: “Phụ nữ phiền phức lắm, ông cứ độc thân cả đời đi thì hơn.”
Quách Vĩ nhịn không được mà thở dài: “Độc thì cả đời cũng không thành vấn đề, nhưng mà dù sao tôi cũng phải biết là có chuyện gì xảy ra chứ.”
“Vậy ông liền mặt dày mày dạn mà xông lên hỏi đi, lảm nhảm với tôi thì có tác dụng mẹ gì?”
“Phải… phải làm thế nào?”
Giang Chu mắng một câu ngu xuẩn: “Dương Hân không muốn gặp ông đúng không? Không phải cmn ông đã biết địa chỉ nhà cô ấy rồi sao?”
Quách Vĩ sửng sốt một chút, có chút không dám xác định mà mở miệng: “Ý của ông ta đi đến nhà của cô ấy à? Làm như vậy có thích hợp không?”
“Cái này có gì mà không thích hợp?”
“Chẳng may cô ấy không muốn nói chuyện với tôi thì làm sao bây giờ?”
“Vậy thì ở nhà cô ấy, ăn ở nhà cô ấy, uống ở nhà cô ấy, ăn tết luôn ở nhà cô ấy, để xem cô ấy có thể chịu đến bao giờ.”
“Nhưng mà Lão Giang này, tôi không giống ông, từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ làm loại chuyện vô liêm sỉ này cả.”
Giang Chu thở dài: “Bây giờ là ông bị chia tay, kết quả xấu nhất cũng chỉ là như vậy thôi, vậy ông còn phân vân và do dự nhiều như vậy làm gì?”
Quách Vĩ lại sửng sốt một chút, bỗng nhiên lại bừng tỉnh: “Đúng vậy, dù sao cũng đã chia tay rồi, còn không bằng đánh cược một lần.”
“Mau đi đi, đi luôn bây giờ, đập cửa nhà cô ấy lúc nửa đêm, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.”
“Được rồi, Lão Giang, tôi đi luôn bây giờ đây, ông chờ tin tốt của tôi đi.”
“Chờ cái em gái ông, tôi không muốn nghe ông đòi sống đòi chết nữa, ông mà gọi điện cho tôi nữa thì tôi cho ông vào sổ đen luôn đấy.”
Giang Chu thầm mắng một tiếng, liền đưa tay cúp điện thoại.
Người trẻ tuổi bây giờ thật là, ngay cả hẹn hò yêu đương mà cũng không biết.
Đã cmn bị đá rồi mà còn không biết buông tay đánh cược một lần.
Giữ dũng khí lại để làm gì?
Để mở buổi hòa nhạc với Lương Tĩnh Như à?
Vừa so sánh với con hàng này, mình đơn giản là thiên tài nên mới có thể bắt được nhiều cô nàng như vậy.
Kiếp trước, hắn cũng từng gặp phải chuyện giống Quách Vĩ, cho nên hắn mới hiểu, chán nản và tuyệt vọng sau khi thất tình, căn bản là chả có tác dụng mẹ gì.
Hoặc là đòi sống đòi chết, hoặc là sợ người ta phiền phức… bla bla.
Kết quả duy nhất chính là tự mình làm cảm động mình mà thôi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên có tiếng mở cửa vang lên trong căn phòng mờ tối.
Giang Chu sửng sốt một chút, liền nhắm hai mắt lại để giả vờ như đang ngủ.
Không cần hỏi, người đang lén lút này, chắc chắn là Hoàng Kỳ rồi.
Bởi vì không hề có người thứ ba ở trong căn biệt thự này.
Không phải Hoàng Kỳ thì còn có thể là ai?
Nữ quỷ đi tất chân màu đen à?
Nhưng mà chuyện này cũng hơi kỳ lạ.
Phùng Tư Nhược thích chui vào chăn của mình lúc nửa đêm.
Sở Ngữ Vi cũng thích chui vào ổ chăn của mình lúc nửa đêm.
Hiện giờ lại đến lượt Hoàng Kỳ dùng cái chiêu cũ rích này.
Mấy cô bé này, không có chiêu nào mới mẻ hơn à?
Lúc này, Hoàng Kỳ mặc áo ngủ in hình gấu con đứng ở trước của phòng một lúc, rồi mới đi vào trong.
Nàng đi chân trân, nhẹ nhàng bước trên sàn nhà, sau đó lặng yên không một tiếng động mà đi đến bên giường.
Một đôi mắt sáng rực từ từ tiến lại gần, ánh mắt rơi vào trên mặt Giang Chu.
Nàng lẳng lặng nhìn Giang Chu ngủ, tâm trạng lại thấy hơi vui mừng.
Bởi vì Giang Chu đang nhắm mắt lại, nên hắn cũng không biết nàng đang làm gì, hắn chỉ có thể nghe thấy những hơi thở êm ái của nàng.
Mãi đến ba phút sau, một thân thể mềm mại bỗng nhiên chui vào trong ngực của hắn.
Theo đó là một tiếng lầu bầu lẩm bẩm.
“Giang Chu khốn khiếp, nói ngủ là đi ngủ thật!”
Hoàng Kỳ hầm hừ vài tiếng, lại kéo tay của Giang Chu qua, vòng lấy cái eo thon gọn của mình, sau đó nàng điều chỉnh tư thế một chút, rồi cũng nhắm mắt lại.
Nàng rất ít khi đến căn biệt thự ở Thượng Kinh này.
Mặc dù Giang Chu có để lại cho nàng một căn phòng riêng, nhưng đối với nàng mà nói, căn phòng đó quá xa lạ.
Điều duy nhất khiến cho nàng cảm thấy quen thuộc, chính là cái ôm của Giang Chu.
Dù sao tối nay cũng không có người thứ ba ở đây, vậy mình liền chủ động một lần đi.
Chương 795 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]