Hoàng Kỳ lẩm bẩm: “Đều là người trưởng thành rồi, ngủ một giấc thì lại thế nào, chẳng lẽ ngủ là sẽ mang thai à?”
Giang Chu nhịn không được mà mở mắt ra, tay cũng chuyển qua rồi bóp vài cái: “Có lẽ sẽ mang thai thật đấy?”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà lầu bầu một tiếng, rồi thân thể đột nhiên cứng đờ: “Bạn… sao bạn còn chưa ngủ?”
“Bị hương thơm là tỉnh giấc.”
“Hả?”
“Mùi trên người bạn rất thơm.”
Hoàng Kỳ có hơi xấu hổ, gỡ tay của Giang Chu ra: “Nói nhảm, mình vừa mới tắm xong…”
“Qua đây.”
Lúc này, Hoàng Kỳ vẫn nằm đưa lưng về phía Giang Chu.
Sau khi nàng nghe thấy lời nói của Giang Chu, đầu óc của nàng vẫn chưa phản ứng, nhưng cơ thể đã tự động quay qua bên đó.
Lúc này, cái trán của Hoàng Kỳ cọ nhẹ vào cằm của Giang Chu.
Mặt cười xinh đẹp liền chôn vào dưới cổ của Giang Chu.
“Mình chỉ không muốn ngủ một mình ở trong hoàn cảnh xa lạ thôi…”
“Không cần giải thích, giải thích chứng tỏ là chột dạ.”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà cắn cổ của Giang Chu: “Mình là nữ cương thi, gào một tiếng, bạn liền bị cắn chết.”
Giang Chu yên lặng một lát: “Nếu như bạn là nữ cương thi, vậy mười tháng sau sẽ có cương thi con xuất hiện.”
“Phi!”
“Cái cúc áo này là cái cmn cúc áo gì, sao mà khó cởi thế?”
“Không biết cởi là đáng đời.”
Hoàng Kỳ từ từ nhắm mặt lại, lông mi hơi run, hơi thở như lan.
Giang Chu nhịn không được mà thở dài: “Thôi quên đi, ngủ.”
“Lần đầu tiên mình thấy bạn thành thật như vậy đấy.”
“Hết cách rồi, chỉ có thể nói là mê tín phong kiến hại chết người.”
“Liên quan gì đến mê tín phong kiến?”
“Không có gì, ngủ đi.”
“Ồ!”
Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời xuất hiện.
Ánh nắng ấm áp tiến vào trong phòng qua lớp cửa sổ, làm cho cả căn phòng bừng sáng.
Hôm nay đã là 30 tết.
Là buổi sáng cuối cùng của năm nay.
Ông trời rất nể mặt, ban thưởng cho Thượng Kinh một ngày nắng rực rỡ.
Hoàng Kỳ dụi dụi mắt, bò từ trong lòng của Giang Chu ra.
Tuy rằng tóc tai hơi mất trận tự, nhưng dung nhan vẫn xinh đẹp vô địch như cũ.
Lúc này, nàng nhìn thoáng qua bộ đồ ngủ rơi tán loạn trên mặt đất, lại cảm thấy bọn nó rất quen thuộc.
Một lúc sau, mặt nàng không khỏi đỏ ửng lên.
Bộ đồ ngủ đó là của mình.
Vương Bát Đản.
Đúng lúc này, bỗng nhiên có âm thanh vang lên ở bên ngoài cửa phòng ngủ.
“Bọn em về rồi đây!”
“Giang Chu, Hoàng Kỳ?”
“Người đâu rồi?”
Hoàng Kỳ sợ đến mức vội vàng đứng dậy, rồi bắt đầu mặc quần áo vào.
“Giang Chu, tỉnh dậy đi, mấy người Ngữ Vi về rồi!”
“Ừm?”
Giang Chu mơ mơ màng màng mở mắt ra, đưa tay kéo nàng vào trong ổ chăn.
“Không vội, cứ ngủ tiếp đi.”
Dưới lớp chân bông, Hoàng Kỳ bị Giang Chu ôm chặt.
Nàng giống như một con thỏ nhỏ đang bị sói xám đè xuống mặt đất vậy.
Sau đó, theo một tiếng lạch cạch vang lên.
Bộ đồ ngủ vừa mới mặc vào đã bị mất một cúc áo.
Cạch cạch cạch cạch.
Cái cúc áo rơi xuống mắt đất, rồi lăn từ mép giường đến góc nhà.
Giang Chu đưa cánh tay qua cho nàng gối đầu, lại phun một hơi thở nóng bỏng vào trong vành tai của nàng.
“Mẹ nó, người phát minh ra giường nên được giải Nobel.”
“Không nên ồn ào, mau rời giường đi mà.”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà bắt đầu giãy dụa cái mông nhỏ.
Làm cho nội tâm của Giang Chu cũng giãy dụa một trận.
Lỗ tai của nàng đã đỏ lên, toàn bộ gó mà đều nổi lên một lớp sương đỏ rực.
“Nếu như Sở Ngữ Vi và Hàn Nhu đi vào, vậy thì không giải thích được đâu.”
“Hả? Hai người họ về rồi à?”
Hoàng Kỳ gật đầu: “Đúng vậy, mình vừa mới nghe thấy giọng của bọn họ xong.”
Giang Chu không khỏi mở mắt ra nhìn đồng hồ: “Đã chín giờ rồi cơ à, sao mình ngủ lâu như vậy?”
“Tối hôm qua ba giờ mới ngủ, ngủ đến chín giờ cũng chỉ mới có sáu tiếng, cái này gọi là lâu à?”
“Nói bậy, rõ ràng là mười hai giờ đêm qua mình đã nhắm mắt rồi, khi đó mình còn cố tình nhìn đồng hồ nữa.”
“Đúng là bạn đã nhắm mắt, nhưng mà… nhưng mà tay của bạn vẫn chưa có nghỉ nha.”
“Chẳng lẽ tay của mình lại vụng trộm bận rộn đến tận ba giờ, sao mình không biết?”
“Ừm…”
Giang Chu hơi cau mày: “Sao mình lại không có ấn tượng gì cả?”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà phồng má lên: “Cặn bã nam đều nói như vậy.”
“Có điều… bảo sao ngón tay mình lại dính dính.”
“Đó … đó là do tối hôm qua bạn làm đổ nửa chai cocacola ở trên đầu giường.”
“Thật sao?”
“Dù sao cũng không phải như bạn đang nghĩ.”
Trong khi hai người đang ngươi một câu ta một câu.
Bỗng nhiên có tiếng bước chân vang lên ở bên ngoài hành lang của phòng ngủ chính.
Cộc cộc cộc- - - cộc cộc cộc- - -
Âm thanh từ xa đến gần, từ từ đến gần căn phòng ngủ chính này.
Hoàng Kỳ thấy thế liền vội vàng đẩy Giang Chu ra, quay người giường rời, cũng dùng tay bịt cái cổ áo của mình lại.
Hai người họ là trong sạch.
Đêm qua bọn họ không hề làm gì cả.
Ôm nhau ngủ cũng không phạm pháp nha.
Nhưng nếu như bị hiểu lầm thì sẽ thua lỗ lớn.
Chương 796 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]