Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 798: CHƯƠNG 798: CÓ ÁO ĐÔI DÀNH CHO MỘT NAM BA NỮ KHÔNG?

Sau khi treo đèn lồng và tổng vệ sinh xong.

Giang Chu lái xe đưa ba cô gái ra ngoài.

Tuy hôm nay đã là ba mươi tết, thế nhưng vẫn có rất nhiều cửa tiệm trên đường Thủy Nhai mở cửa kinh doanh, bọn họ kinh doanh nửa ngày mới đóng cửa.

Nhân thời gian này, bốn người đẩy xe vào trong trung tâm thương mại, bắt đầu trắng trợn mua bán một phen.

Ăn, uống, dùng… còn có những thứ màu sắc xinh đẹp để trang trí cho căn biệt thự.

Tràn đầy cả một xe đẩy, khiến cho Giang Chu đẩy xe mà cũng thở hồng hộc.

Nói thật, đi dạo phố với phụ nữ là một chuyện giống như cực hình vậy.

Mà đi dạo phố với ba người cùng một lúc, thì đơn giản là chuyện sống còn khó chịu hơn cả chết.

Nhất là khi mục tiêu cả ba cô gái khác nhau thì…

Giang Chu cảm thấy cái từ phân thân này, hoàn toàn là chuẩn bị cho mình.

Có điều, cũng không có nhiều đàn ông được trải nghiệm cái cảm giác này.

Cái nghiệt này, hoàn toàn là do mình tạo ra, nên phải cắn răng mà chịu đựng.

Thế là, hắn chỉ có thể chạy đông chạy tây, cố gắng cho các cô gái một sự cân bằng nhất định.

Cho nên nói, cặn bã nam thật sự rất thơm sao?

Giang Chu chạy đến đầu đầy mồ hôi, không nhịn không được mà tự hỏi bản thân.

Ừm, mặc dù hơi mệt, nhưng vẫn rất thơm!

Khi đi đến khu bán quần áo, hai mắt của Sở Ngữ Vi bỗng nhiên sáng lên.

“Giang Chu, anh xem kìa, có cổ trang chuyên môn để ăn tết này.”

“Chúng ta có thể mua một bộ dành để ăn tết nha.”

Nàng trực tiếp đi đến trước tủ treo quần áo cổ trang, hưng phấn đến không gì sánh được mà lắc lắc tay của Giang Chu.

Con gái chính là như vậy, rất thích cái loại nghi thức khó hiểu như thế này.

Theo các nàng, ngày tết mặc mấy bộ đồ màu đỏ này thì sẽ có một loại cảm giác nghi thức khó hiểu gì gì đó.

“Ừm, rất đẹp, tuy có hơi ngu một chút, nhưng vừa nhìn đã biết là có cmn phúc.”

“Chúng ta mua cho mỗi người một bộ nhé? Coi như là để làm kỷ niệm.”

“Vậy thì mua thôi, bọn em vào thử trước đi, mà cái này cũng coi như là… cosplay nhỉ?”

Sở Ngữ Vi nghe thế liền quay đầu: “Không được, không chỉ bọn em mặc, mà anh cũng phải mặc.”

Mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Anh cũng phải mặc? Em điên rồi à, anh là đại gia trăm tỷ đấy.”

“Nhưng mà nó rất có không khí ngày tết nha, đúng không?”

Hàn Nhu và Hoàng Kỳ thấy thế cũng gật đầu lia lịa.

Ba người đồng thời ném ánh mắt chờ mong qua, ánh mắt long lanh như nước viết đầy làm nũng.

Tình cảnh này, không phải là người bình thường có thể chịu nổi.

Nếu như đổi thành người khác, có lẽ bị đột tử cũng muốn trải nghiệm một phen.

“Mẹ nó, mặc thì mặc, dáng người anh như móc treo quần áo, còn sợ mặc cái này sao?” Giang Chu phất tay gọi một nhân viên cửa hàng đến: “Làm phiền một chút, cho hỏi mấy bộ này bán như thế nào?”

Nữ nhân viên cửa hàng lập tức chạy đến trước mặt: “Xin chào tiên sinh, bộ này có giá 598 một đôi.”

“Nếu như tôi mua bốn bộ thì sao?”

“Là 598 đồng hai bộ thưa tiên sinh.”

Giang Chu chép miệng một cái, lòng thầm nói thật sự cmn là nghe quân nói một buổi như nghe một buổi mà.

Ông đây là sinh viên hệ tài chính và kinh tế của đại học Thượng Kinh, lẽ nào còn không biết 598 x 2 hay sao?

“Ý của tôi là, mua bốn bộ có giảm giá gì không?”

Nữ nhân viên cửa hàng lập tức tỉnh ngộ: “Đương nhiên là có, mua bốn bộ có thể giảm thêm 5%!”

Giang Chu nhịn không được mà thở dài, giảm 5% thì 5% đi, có ít còn hơn không: “Cho tôi một bộ của nam và ba bộ của nữ.”

“Rất xin lỗi tiên sinh, chúng tôi không bán như vậy!”

“???”

Nữ nhân viên cửa hàng mỉm cười: “Mấy bộ này của chúng tôi là quần áo đôi dành cho các cặp tình nhân, chỉ có thể mua một bộ nam và một bộ nữ, xin hỏi vị nào là bạn gái của ngài?”

Giang Chu há hốc mồm, hắn phát hiện mình cô gái này hỏi cho á khẩu!

Con bà nó, cửa hàng này không cân nhắc đến chuyện một người đàn ông có rất nhiều bạn gái à?

Hơn nữa, coi như bọn họ chưa từng thấy loại chuyện này đi.

Vậy bọn họ không cho phép con gái thích con gái, con trai thích con trai à?

Cái tiệm quần áo ngu xuẩn này, rõ ràng là đang kỳ thị giới tính mà.

“Tiên sinh?”

Giang Chu lấy lại tinh thần, móc một tấm thẻ ngân hàng từ trong ví ra: “Nào, vậy thì cho tôi sáu bộ.”

Nữ nhân viên cửa hàng kinh ngạc mà trợn tròn mắt lên: “Vâng tiên sinh, tôi lập tức chọn size giúp ngài, xin ngài dời bước vào phòng thay đồ.”

“Cảm ơn.”

Ba cô gái thấy thế liền liếc mắt nhìn nhau: “Cái này có hơi lãng phí thì phải?”

Giang Chu liếc mắt nhìn các nàng: “Không lãng phí, anh sẽ mặc cả ba bộ luôn, sáng một bộ, trưa một bộ, đến tối lại mặc một bộ khác.”

“Bệnh tâm thần…”

“Anh thích sạch sẽ, thì sao nào?”

Ba cô gái trăm miệng một lời mà hừ một cái, sau đó lại vui vui vẻ vẻ mà chạy vào phòng thay đồ.

Chương 798 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!