Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 799: CHƯƠNG 799: TIM LẠNH? TAY KHÔNG ẤM THÌ DÙNG TAY CỦA TÔI NÀY!

Lúc này, Giang Chu quay đầu lại, nhìn kỹ mấy bộ cổ trang treo ở trong tủ, trong lòng không khỏi sinh ra một tia nghi ngờ và khó hiểu.

“Tiểu thư?”

“Vâng, có chuyện gì vậy tiên sinh?”

Giang Chu chỉ chỉ vào hai bộ cổ trang đang treo trong tủ kia: “Đây là kiểu nam hay là kiểu nữ vậy?”

Nữ nhân viên cửa hàng quay đầu nhìn thoáng qua: “Đó là cả nam và nữ, bên trái là kiểu nam, bên phải là kiểu nữ.”

“???”

“Có chuyện gì sao tiên sinh?”

“Hai bộ này có gì khác nhau? Là số đo khác nhau quá nhiều à?”

Nữ nhân viên cửa hàng nghe xong liền lắc đầu: “Không phải, kiểu nữ có nút buộc hình hoa mai, còn kiểu nam có nút buộc hình pháo, có khác nhau ở chi tiết nhỏ trong thiết kế.”

“???”

Mặt Giang Chu đầy vẻ mờ mịt.

Đây cmn là sự khác nhau giữa kiểu dáng của nam và nữ á?

Có quỷ mới có thể phân biệt ra.

Nếu như biết trước, thì sao mình lại mở miệng đòi mua sáu bộ chứ?

Mình trực tiếp mua bốn bộ không phải tốt rồi sao?

Dù sao cũng chỉ khác nhau ở cái nút buộc thôi mà.

“Tiên sinh, sao khóe mắt của ngài lại co quắp vào vậy?”

“Không có gì, tiệm của các cô thật cmn biết làm ăn.”

Mười hai giờ trưa, trung tâm thương mại đóng cửa.

Bốn người xách túi lớn túi bé lên xe, trở về Hoa Nhuận Hào Đình.

Vừa đến cửa nhà, Giang Chu liền phát hiện một chiếc Maserati màu bạc.

Chiếc xe này đang đứng ở trước cổng biệt thự nhà mình.

Lại còn chặn đường vào của hắn.

Xe rất xa lạ, biển số xe cũng rất xa lạ.

“Đây là xe của ai? Vì sao lại chặn cửa nhà chúng ta?”

Sở Ngữ Vi nghe thế liền ngẩng đầu lên: “Có phải là của ai đến thăm anh không?”

Giang Chu dừng xe, lắc đầu nói: “Không thể nào, anh chưa từng công khai địa chỉ của căn biệt thự này.”

“Vậy những ai biết chỗ này?”

“Anh chỉ gửi địa chỉ vào trong nhóm ‘Giang Chu chó không phải thứ tốt’ một lần.”

Hoàng Kỳ nhịn không được mà quay đầu qua: “Giang Chu, bạn đọc cái tên nhóm chat đó ra khỏi miệng mà không thấy thẹn sao?”

Giang Chu đưa tay đẩy đầu của Hoàng Kỳ một cái: “Thẹn thẹn cái em gái bạn, trong từ điển của mình chưa bao giờ có chữ thẹn này cả.”

“Vậy làm sao bây giờ nha, không lái được xe vào nhà rồi.”

“Đậu xanh, đương nhiên là xuống xe.”

Đúng lúc này, Hàn Nhu bỗng nhiên mở miệng: “Hình như… hình như chiếc xe này từng xuất hiện vài lần rồi.”

Giang Chu quay đầu nhìn lại: “Sao anh chưa từng nhìn thấy?”

“Khi đó anh về nhà rồi, còn em phải ở đây để đi làm mà.”

“Hả? Chẳng lẽ là người quen à?”

Trong ánh nắng giữa trưa của mùa đông.

Dưới những chiếc đèn lồng đỏ đỏ.

Một mỹ nữ ngự tỷ đang ngồi trước bậc thang trước cửa.

Nàng mặc một chiếc áo da màu tro ở bên ngoài.

Bên trong là một chiếc áo len cao cổ màu trắng, bao lấy cái cổ thon dài.

Bên dưới là một chiếc quần bó màu da, dưới chân là một đôi giày Martin màu đen.

Trên tay nàng còn cầm một cái bình giữ nhiệt, mặt thản nhiên như không mà hớp một ngụm cà phê, rồi há mồm phun ra một làn sương trắng.

Những ngón tay xinh xắn đáng yêu, trắng nõn và tinh tế đã hơi đỏ lên vì lạnh.

Giang Chu dừng xe rồi đi vòng qua chiếc Maserati màu bạc đi, cất bước đi đến trước cửa.

Hắn hơi sững sờ khi nhìn thấy vị ngự tỷ này, sau đó, hắn liền tháo khăn quàng cổ của mình xuống, rồi quàng lên cổ của nàng.

“Làm gì thế? Sao tự nhiên lại dịu dàng như vậy?”

“Cái khăn quàng cổ ngu xuẩn này quá ngứa, nên tặng cô luôn.”

Doãn Thư Nhã quấn chặt khăn quàng cổ có hơi ấm của Giang Chu: “Vì sao một chuyện ấm lòng như vậy, mà đến miệng của cậu lại trở nên thay đổi rồi?”

Giang Chu cũng không phản ứng lại với thái độ của nàng: “Tôi còn chưa hỏi cô đâu, cô lái xe chặn cổng nhà tôi là có ý gì?”

“Tốt xấu gì thì tôi cũng là người đầu tư cho cậu, ngày lễ ngày tết mà cậu không biết nhắn tin cho tôi à, tôi rất có ý kiến đấy.”

“Không phải cô đang tập chung vào hạng mục ‘quan tâm lâm chung’ sao? Tôi không muốn quấy rầy cô thôi, hơn nữa, lần trước tôi đến nhà cô thì cô cũng không ở Thượng Kinh.”

Doãn Thư Nhã hơi kinh ngạc: “Cậu đi tìm tôi á? Sao tôi lại không biết?”

Giang Chu giả vờ mất mát mà thở dài: “Khi rời khỏi Thượng Kinh để về nhà thì muốn nói lời tạm biệt với cô, bác Từ không nói với cô à?”

“Ồ, bảo sao tôi lại không biết.”

“Hả? Cái gì gọi là bảo sao?”

“Bác Từ nằm viện rồi.”

“A, có người bầu bạn như lang như hổ là dì Vương, đúng là bác Từ nên nằm viện.”

Doãn Thư Nhã ngẩng đầu lên, lông mu hơi run: “Nói thật, tôi thấy hơi nhớ cậu.”

Giang Chu nheo mắt lại: “Một bà lão 31 tuổi nói một câu như vậy với một chàng trai hơn 20 tuổi đẹp trai, cô thấy có thích hợp không?”

“Cút!”

“Được rồi, mau đánh xe ra chỗ khác, vào nhà rồi nói chuyện tiếp, ngoài này quá cmn nó, miệng tôi sắp tê cứng rồi, hay là cô dùng miệng của cô mát xa cho tôi đi nhé?”

Doãn Thư Nhã nghe thế liền nở một nụ cười lạnh lùng: “Cậu là một tên xấu xí hơn 20 tuổi, nói như vậy với một thiếu nữ sinh đẹp như tôi, có thích hợp không?”

Chương 799 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!