Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Giang Chu nói: “Cô thật là thù dai nhớ lâu mà.”
“Ai bảo cậu luôn nói tuổi của tôi.”
Doãn Thư Nhã lắc chìa khóa xe, quay người leo lên chiếc Maserati, rồi lái xe vào ga ra.
Giang Chu trở lại xe, lái xe dừng lại bên cạnh chiếc Maserati.
“Doãn tiểu thư, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp!”
Bốn cô gái bắt đầu chào hỏi nhau, rồi vai kề vai đi vào biệt thự.
Giang Chu thì đi theo sau bốn người, đối mặt với những ánh mắt khác thường của đám hàng xóm, mà hắn vẫn ung dung và bình thản như cũ.
Sau khi đến phòng khách, Sở Ngữ Vi, Hoàng Kỳ và Hàn Nhu đều sốt ruột đi trang trí biệt thự.
Bởi vì đã ngày ba mươi tết rồi, không trang trí liền không kịp nữa rồi.
Đây là lần đầu tiên các nàng ăn tết âm lịch ở bên ngoài, cho nên muốn có chút cảm giác nghi thức cũng là chuyện dễ hiểu.
Mà Doãn Thư Nhã thì nói mình muốn đi thăm thư phòng của Giang Chu một chút.
Hơn nữa, nàng còn không chờ hắn bằng lòng mà đã tự nhiên đi lên rồi.
Trực giác nói cho Giang Chu biết, lần này Doãn Thư Nhã mang theo tâm sự đến đây.
Chỉ là nàng còn chưa biết phải nói thế nào, hoặc là chưa biết nên nói từ đâu.
Doãn Thư Nhã ngồi xuống ghế của Giang Chu, quay hai vòng rồi thuận miệng hỏi: “Dạo này công ty thế nào rồi?”
Giang Chu tựa ở trên bàn, cầm đồng hồ cát ở trên bàn lên, lật qua lật lại vài cái: “Nghiệp vụ đã ổn định, tài sản không ngừng tăng lên, cảm giác nhiều tiền xài không hết thật sự quá khó chịu.”
“Thôi đi, cậu có giỏi thì đi quyên tiền để xây tiểu học hy vọng đi.”
Giang Chu kéo cái ghế, ngồi xuống đối diện Doãn Thư Nhã: “Rốt cuộc cô bị làm sao vậy?”
Doãn Thư Nhã hơi sững sờ, ánh mắt hiện lên một tia bối rối: “Làm sao cái gì chứ?”
“Nếu như là trước kia, khi tôi nói nhiều tiền xài không hết thì cô sẽ nói để tôi đưa tiền cho cô đi làm ‘quan tâm lâm chung’, mà không phải khuyên tôi đi xây trường học hy vọng.”
“Cậu suy nghĩ nhiều rồi, tôi không sao.”
Giang Chu tựa lưng vào ghế ngồi, cũng không truy vấn tiếp: “Cô trở về căn biệt thự kia cũng chỉ có một mình thôi nhỉ? Hay là ăn tết ở chỗ này với bọn tôi luôn nhé?”
Doãn Thư Nhã yên lặng một lát, rồi mới mở miệng nói: “Cũng được.”
“Khi tôi trở về nhà đã chuyên môn tìm mẹ tôi để học nấu cơm tất niên, tối nay tôi sẽ bộc lộ tài năng cho cô xem.”
“Nếu như ăn quá ngon, ăn tết xong tôi cũng không đi, cậu phải nghĩ cho kỹ đấy.”
Giang Chu bĩu môi: “Không đi thì không đi thôi, lẽ nào tôi không nuôi nổi cô à?”
Doãn Thư Nhã nguýt Giang Chu một cái, sau đó bỗng nhiên lại tỏ vẻ cô đơn: “Thật ra… thật ra hạng mục kia của tôi đã bị tạm ngừng rồi.”
Doãn Thư Nhã nói tiếp: “Đã tạm ngừng hơn một tháng rồi, chỉ là cậu vẫn chưa trở lại, tôi lại không muốn gọi điện thoại cho cậu…”
“Bảo sao Hàn Nhu nói là đã từng thấy chiếc Maserati kia xuất hiện ở đây, cô tìm tôi rất nhiều lần à?”
Doãn Thư Nhã quay đầu nhìn về nơi khác: “CŨng không nhiều lắm, chỉ có năm sáu lần thôi, nhưng nhìn thấy không có xe của cậu, nên tôi không đi vào.”
Một tháng đến năm sáu lần mà còn nói không nhiều?
Vậy thì ngày nào cũng đến mới có thể nói là nhiều à?
Mấy cô gái học của ai vậy?
Tại sao người nào người nấy đều không ngay thẳng thành khẩn gì cả?
Giang Chu âm thầm đậu đen rau muống một câu, sau đó mở miệng hỏi: “Rốt cuộc là bị làm sao?”
“Có một vài tranh cãi với khách hàng.”
“Tranh chấp về cái gì?”
Doãn Thư Nhã nắm hai tay lại, lại có hơi mệt mỏi mà gục xuống bàn: “Chúng tôi có một vị khách tên là Vương Dao Hưng, 83 tuổi, con cái bất hiếu, vì vậy muốn quyên tiền bạc cho ‘quan tâm lâm chung’ của chúng tôi.”
Giang Chu lập tức hiểu ngay: “Con cái của ông ta không đồng ý, đúng không?”
“Ừm, bọn họ đã tìm đến cửa gây sự nhiều lần rồi, còn nói ‘quan tâm lâm chung’ của chúng ta đã tẩy não Vương Dao Hưng, làm cho Vương Dao Hưng đồng ý quyên tiền ra ngoài mà không cho người thân con cái.”
“Chỉ như vậy?”
Doãn Thư Nhã hơi sững sờ: “Cậu cảm thấy cái lý do này vẫn chưa đủ à?”
Giang Chu khẽ lắc đầu một cái: “Cô không phải người chịu thua dễ dàng như vậy.”
“Nói cứ như là cậu hiểu tôi lắm vậy.”
“Con mắt của tôi vẫn sáng như tuyết.”
Doãn Thư Nhã thở dài ai oán: “Sau đó… bệnh viện nói đã chuẩn đoán sai cho Vương Dao Hưng.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Tại sao chỗ nào cũng có loại chuyện chuẩn đoán sai này vậy?”
“Không biết nữa, nhưng chuẩn đoán sai chứng tỏ Vương Dao Hưng sẽ không chết nữa.”
“Ừm.”
“Ông ta cũng kiện chúng ta ra tòa, yêu cầu chúng ta trả lại toàn bộ tài sản, còn ủng hộ cách nói của con cái, nói rằng ‘quan tâm lâm chung’ của chúng ta đã tiến hành thôi miên và tẩy não ông ta nhiều lần.”
Giang Chu gật đầu: “Có phải cô cảm thấy lòng người quá lạnh lẽo không?”
Doãn Thư Nhã nhịn không được mà che ngực: “Lần đầu tiên tôi muốn làm thứ gì đó cho thế giới này, nhưng tim tôi đã quá lạnh rồi.”
“Tôi cô không nóng đâu, dùng tay của tôi đi.”
“Nghĩ hay quá nhỉ.”
“Tôi là thanh niên trai tráng, lúc nào cũng nóng rực!”
Chương 800 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]