Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 801: CHƯƠNG 801: MUỐN LÀM NGƯỜI TỐT, NHẤT ĐỊNH PHẢI TỒI TỆ HƠN KẺ XẤU!

Doãn Thư Nhã nói: “Bên ngoài có nhiều con thỏ nhỏ như vậy mà cậu vẫn còn chưa thấy đủ à?”

“Oa, cô nói chuyện quá dơ bẩn rồi, tôi nói là ấm lòng, tại sao cô luôn nói đến mấy cái cây chuyện này chứ?”

“Tôi đã 30 tuổi rồi, lẽ nào còn không hiểu sao?”

Giang Chu yên lặng một lát, bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Nếu như thật sự muốn, vậy tôi sẽ không khách khí.”

“Có gan thì lên đi, chỉ sợ là cậu chỉ biết nói miệng chứ không dám làm.”

Doãn Thư Nhã cười nhạo một tiếng, trong giọng nói tràn đầy vẻ trào phúng.

Nàng và Giang Chu đã bắt đầu đấu võ mồm từ khi quen biết nhau đến giờ, hầu như không ngày nào là không nói mấy chuyện thế này.

Hơn nữa, tên này thật sự là không có chút rộng lượng và ga lăng của đàn ông chút nào.

Dễ nghe cũng nói, mà cực kỳ khó nghe cũng có thể nói.

Nhưng không thể không thừa nhận là, mỗi khi đấu võ mồm với tên này, mình cũng sẽ cảm thấy bớt phiền muộn hơn.

Đại khái thì đây chính là nguyên nhân mà ngày nào mình cũng chờ tên này trở về Thượng Kinh.

Bởi vì nàng biết, mặc kệ nàng như thế nào thì đều có một người có thể chữa trị cho nàng.

Có điều, rốt cuộc là thứ gì trên người của Giang Chu đã hấp dẫn mình chứ?

Thật sự là không thể tưởng tượng nổi mà.

“Có muốn thử một chút không? Tay tôi thật sự rất ấm.”

Doãn Thư Nhã nhìn bàn tay đưa qua của Giang Chu, mím môi một cái: “Da mặt của cậu thật sự còn dày hơn cả tường thành.”

Giang Chu cười nhạo, thu tay về: “Không muốn thì tôi, vậy trò chuyện công việc đi, sau này cô định làm gì?”

“Cuối cùng cậu cũng trò chuyện đàng hoàng, tôi còn tưởng rằng cậu phải làm ấm tim cho tôi thì mới bỏ qua chứ.”

“Trời ạ, Doãn phú bà, tôi phát hiện ra rằng, thật ra người không muốn trò chuyện nghiêm chỉnh là cô mới đúng chứ?”

Doãn Thư Nhã đỏ mặt xì một tiếng: “Sau này tôi trò chuyện với chó ở trên đường cũng sẽ không trò chuyện với cậu.”

Giang Chu nghe thấy câu này, không khỏi nghĩ đến con chó lưu lạc ở phía sau khu biệt thự Hồng Diệp.

Nghe nói nó đã ăn chơi đàng điếm với rất nhiều chó cái, rồi bị một vị chủ nhân của bọn chúng cắt một chân.

Nhưng sau khi vết thương lành, nó vẫn cần cù và siêng năng bôn ba trong khu biệt thự đó như cũ, vẫn không ngừng tán gái như cũ.

Mặc dù nó đã bị què, nhưng sức quyến rũ vẫn không giảm so với năm đó.

Thực sự là tấm gương của loài chó mà.

Nếu như không phải bởi vì nó là con chó, Giang Chu tuyệt đối sẽ coi nó là người đồng đạo với mình.

“Dù sao…tôi cũng đã dừng hạng mục đó rồi, sau này cũng không làm nữa, dù sao tôi làm chuyện này là để giúp đỡ người khác, chứ không phải để tổn thương bản thân mình.”

“Cô cũng không cần quá khó chịu đâu, dù sao thì lòng người đều khó nắm bắt như vậy, hơn nữa, đại đa số người đều có tâm tư ích kỷ, không gặp được những người như vậy mới là không bình thường.”

Doãn Thư Nhã nhịn không được mà ngước mắt lên: “Cậu cũng đã từng trải qua loại chuyện như vậy sao?”

Giang Chu gật đầu: “Trước kia, hồi tôi còn làm Món Ngon thì đám thương gia trong phố ẩm thực đã phản bội tôi vì muốn kiếm được nhiều tiền hơn.”

“Vậy cậu giải quyết như thế nào?”

“Tôi để cho bọn họ không kiếm được tiền nữa.”

“Không thể nào, chẳng lẽ cậu là Thượng Đế à? Nói không cho người khác kiếm tiền, người ta liền không kiếm được tiền?”

“Bởi vì sau khi giao đồ ăn được phổ cập, đám sinh viên chung quanh khu đại học càng ngày càng lười, căn bản là sẽ không đi ra phố ẩm thực ăn cơm nữa, cửa hàng của bọn họ lại không được login trên app của tôi, không có việc làm, chỉ còn chờ đóng cửa ngừng kinh doanh mà thôi.”

Doãn Thư Nhã yên lặng một lát: “Chuyện của chúng ta không giống nhau, của cậu là kiếm tiền, còn tôi là vì muốn giúp đỡ mọi người.”

Giang Chu lắc đầu, hắn không đồng ý cách nói của nàng: “Bản chất vẫn giống nhau thôi.”

“Hả?”

“Mục đích của tôi là để kiếm tiền, mục đích của cô là để làm cho cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn, điểm xuất phát của chúng ta đều là bản thân.”

Doãn Thư Nhã nghe xong liền thấy hơi buồn bực: “Nếu như đã giống nhau, vậy vì sao tôi không thuận lợi như cậu?”

Giang Chu cười nhẹ: “Bởi vì khi tôi kiếm tiền cho mình, đồng thời còn giúp người khác kiếm tiền nữa.”

“Còn tôi thì sao?”

“Cô là dựa vào một bầu nhiệt huyết, đần độn kính dâng tất cả mà không lo gì cả.”

“Nhưng mà kính dâng không phải là vô tư sao?”

Giang Chu không khỏi thở dài: “Nhưng mà vô tư kính dâng thì vĩnh viễn không thể lâu dài được.”

Doãn Thư Nhã yên lặng một lát: “Tôi không hiểu.”

“Bởi vì cô phải xấu xa và tồi tệ hơn người xấu, cô phải ích kỷ hơn đám người xấu kia, thì cô mới có thể có tư cách đi giúp người khác.”

“Nghe có hơi giống ngụy biện rồi đấy…”

Giang Chu gãi đầu một cái, hắn cảm thấy chuyện này hơi khó giải thích.

Làm một người tốt, thật sự là càng khó hơn làm một người xấu.

Bởi vì người xấu không cần đề phòng người tốt, nhưng làm người tốt thì nhất định phải đề phòng người xấu.

“Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện nhé?”

Doãn Thư Nhã gật đầu: “Có chuyện nghe, đương nhiên là tốt.”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Trước đây…”

Chương 801 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!