Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 809: CHƯƠNG 809: DOÃN THƯ NHÃ ĐI NHẦM PHÒNG, GIANG CHU HƯNG PHẤN! (3)

Hiện giờ nàng có hơi mờ mịt, không biết tại sao mình lại ngủ ở trong ngực của Giang Chu.

Vì vậy, toàn thân nào đều hoảng loạn và luống cuống, trái tim nhỏ thì đập điên cuồng như vừa dùng thuốc trợ tim.

Ngoại trừ mẹ ra, thì nàng chưa từng bị ai ôm ngủ như vậy.

Nhưng dù là mẹ, thì cũng đã không ôm nàng ngủ trong khoảng thời gian hơn 20 năm rồi.

Nàng thấy rất khó tin khi mình lại ngủ ở trong ngực của người khác, lại còn ngủ ngon như vậy.

Vì sao Giang Chu lại ở chỗ này chứ?

Tên này… cố tình sao?

Doãn Thư Nhã hoảng loạn đến mức không thể nghĩ được đáp án.

Bởi vì căn bản là nàng không biết Giang Chu có cảm giác gì với mình.

Bởi vì cho đến bây giờ, hai người vẫn giống như là bạn bè hơn.

Không phải, tốt hơn một chút so với bạn bè.

Giống như là… chị em tốt?

Chị em tốt khác phái đi, tại sao lại có thể ôm mình ngủ chứ?

Doãn Thư Nhã ép buộc bản thân phải tỉnh táo, rồi cẩn thận từng li từng tí và vươn tay ra, nàng định đẩy Giang Chu ra.

Nhưng giơ tay lên, động tác của nàng lại dừng lại ở giữa không trung.

“Tại sao vậy …?”

Doãn Thư Nhã mở cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng, hàng mi hơi run lên.

Nàng có chút không hiểu mà tự hỏi một câu, giống như là nàng cũng không nhận ra bản thân mình vậy.

Vì sao… nàng lại không muốn đẩy ra chứ?

Doãn Thư Nhã cắn môi một cái, mượn ánh trăng loáng thoáng bên ngoài cửa sổ để nhìn mặt Giang Chu.

Hai người bọn họ đã quen nhau quá lâu rồi.

Quen biết từ khi Giang Chu bắt đầu gây dựng sự nghiệp.

Khi đó nàng vẫn rất cô độc, chỉ biết đi khắp nơi để tìm thứ thú vị.

Sau đó tình cờ phát hiện ra ngành giao đồ ăn ngoài rất thú vị, cho nên liền quấy rối Giang Chu, dụ Giang Chu đến tìm mình.

Nàng còn tuyên bố muốn thu mua Món Ngon của Giang Chu, để Giang Chu trở thành một thủ hạ của mình.

Ai ngờ cái tên này căn bản là không phục nàng, còn đập cửa sổ thủy tinh nhà nàng.

Cuối cùng thì không biết vì sao, mình lại bị tên này lừa gạt, còn lấy hết của hồi môn ra để đầu tư cho tên này.

Mà Giang Chu cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cuộc hắn cũng trở thành người nổi bật, trở thành người bị vạn chúng chú mục.

Những năm tháng sau đó, mỗi khi nàng nghe thấy người khác nói Giang Chu thật lợi hại, thì nàng đều có một loại cảm giác tự hào.

Bởi vì tên này có thể phát triển nhanh như vậy, chính là nhờ có của hồi môn của nàng.

Nhưng mà sau đó, Giang Chu lại quá bận rộn, còn bản thân nàng cũng tìm được chuyện mà mình thích, có thể nói là còn bận hơn cả Giang Chu.

Hai người đều bận rộn, tuy rằng thường xuyên liên hệ, nhưng cũng không có gặp mặt vài lần.

Mãi cho đến lần này, công ty của nàng bị người ta kiện.

Nàng không chịu nổi đả kích nên mới đến tìm Giang Chu.

Lại bị Giang Chu giáo dục một trận, còn dùng một bữa cơm tất niên để sưởi ấm trái tim lạnh như băng của nàng.

Nàng thừa nhận là mình thích.

Nhưng Giang Chu thì sao?

Cái tên này nói miệng thì rất lưu loát.

Nhưng mà hai người căn bản là chưa từng nghĩ đến cái phương diện này.

Cho nên nàng không xác định, mà cũng không dám hỏi.

Có vài người, nếu như không có thể thích lẫn nhau, lại có một người động lòng trước, vậy còn không thể làm bạn luôn.

Có điều… đây là mùng một tết nha.

Một đêm tuyết rơi dài dằng dặc ở năm mới.

Bản thân mình giả vờ như không phát hiện ra là tốt rồi.

Doãn Thư Nhã nở nụ cười, hít sâu một hơi, lại chui vào ngực của Giang Chu thêm một lần nữa.

Có lẽ một đêm này, sẽ ngủ rất ngon.

Không đúng, nhất định là sẽ ngủ rất ngon.

Chớp mắt, đêm qua ngày đến.

Sáng sớm, Thượng Kinh có một loại khô ráo và lạnh lẽo thấu xuống.

Cho dù có hệ thống sưởi và điều hòa thì cũng không đỡ được.

Giang Chu đang ngủ liền chậm rãi tình lại, nhịn không được mà ngáp dài một cái.

Sau đó, hắn lơ mơ quay đầu lại, toàn thân liền mờ mịt và mê man.

Lúc này, Doãn Thư Nhã đang ngồi tựa lưng trên đầu giường.

Không biết vì sao mà cúc áo đầu tiên của nàng đã biến mất.

Nhìn qua nàng có vẻ lạnh lùng, nhưng khóe miệng lại hiện lên một nụ cười yếu ớt.

Lúc này, Giang Chu còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, đầu óc vẫn hơi mơ hồ.

Nhưng dù có mơ hồ, thì hắn vẫn cảm thấy chuyện này cmn rất không thích hợp!

“Chào… chào buổi sáng!”

Doãn Thư Nhã quay đầu, lạnh lùng liếc mắt nhìn Giang Chu: “Tỉnh rồi?”

Giang Chu bỗng nhiên ý thức được đây không phải là mơ, vì vậy hắn ngồi bật dậy: “Cô… đêm qua cô chui vào ô chăn của tôi?!”

“Ha?!”

“Con bà nó, Doãn Thư Nhã, cô ẩn giấu thật là sâu.”

Doãn Thư Nhã nhất thời cau mày: “Giang Chu, cậu còn định chơi trò ác nhân cáo trạng trước?”

Giang Chu: “???”

“Cậu nhìn kỹ đi, đây là phòng của cậu à?”

“Đây dĩ nhiên không phải phòng của tôi, nhưng đây cũng không phải phòng của cô mà.”

“Cho nên?”

Doãn Thư Nhã hơi nghẹn họng: “Cho nên cái gì?”

Doãn Thư Nhã khoanh tay trước ngực, miệng nở nụ cười lạnh lùng: “Cậu gác đêm ở phòng khách, tại sao lại gác đến phòng của Hoàng Kỳ rồi hả?”

“Tôi… tôi đến xem Hoàng Kỳ đã ngủ hay chưa.”

“Ồ, xem người khác ngủ rồi mình cũng ngủ luôn à?”

Chương 809 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!