Doãn phú bà rời giường với một dung nhan tinh khiết.
Gò má sạch sẽ lộ ra một lớp phấn nhàn nhạt.
Lông mi dài cong vút, đôi mắt sáng rực giống như là biết nói chuyện.
Mũi cao thẳng, môi xinh đỏ mọng.
Nàng thường xuyên khoe khoang mình là thiếu nữ.
Mỗi lần nghe thấy loại khoe khoang này, Giang Chu đều cho nàng thêm một cái tuổi.
Thiếu nữ ba mươi tuổi.
Nhưng mà trên thực tế, dường như năm tháng thật sự không thể lưu lại bất cứ dấu vết gì trên người nàng.
Từ trong ra ngoài của nàng, đều cho người ta có một loại cảm giác như thiếu nữ, mà thứ này cũng không thấy nhiều ở trên người các thiếu nữ chân chính.
Hơn nữa, bởi vì tư thế ngồi của nàng, bộ đồ ngủ màu xanh lam kề sát da thịt, buộc quanh những đường cong hoàn mỹ của nàng.
Nàng như vậy, cho dù là ngôi sao, minh tinh điện ảnh hay người mẫu cũng sẽ cảm thấy tự ti mặc cảm.
“Chẳng lẽ… người tôi ôm khi leo lên giường là cô?”
“Không phải tôi, lẽ nào là nữ quỷ đi tất chân trong biệt thự này à?”
Giọng nói của Doãn Thư Nhã còn mang theo một tia chế giễu và trào phúng.
Nhưng trong ánh mắt của nàng lại có những tia sáng khó giải thích.
Thái độ như vậy làm cho Giang Chu rất choáng váng.
Rốt cuộc là cô vui vẻ hay là không vui vẻ?
“Biểu cảm của cậu là sao?”
“Chỉ là tôi không hiểu nổi, tại sao cả đêm mà tôi vẫn không phát hiện ra?”
Doãn Thư Nhã liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Làm sao tôi biết được, dù sao thì khi tôi tỉnh dậy đã là như vậy rồi.”
Giang Chu nghe thế liền cúi đầu xuống.
Hắn nhìn thoáng qua quần áo của mình, phát hiện nó vẫn hoàn hảo.
Thằng em cũng vẫn ở đó, hoàn hảo như thường.
Vì vậy, hắn thở phào nhẹ nhõm, rồi quay đầu nhìn về phía Doãn Thư Nhã.
“Vì sao cô lại chạy qua đây mà không ở trong phòng của mình?”
“Không biết có phải cái phòng rách của cậu không được sửa chữa hay không, ngủ được một lát mà điều hòa đã báo hỏng rồi.”
“Cho nên cô đã đổi một phòng?”
Doãn Thư Nhã lấy tay sửa lại mái tóc một chút: “Đúng thế, khi tôi chạy đến phòng này thì không có ai trong phòng cả.”
Giang Chu cảm thấy đầu lưỡi hơi tê: “Vậy là tôi đã…?”
“Đúng thế, là cậu chui vào chăn của tôi, rõ ràng chưa?”
“Vậy sao cô không gọi tôi dậy?”
Doãn Thư Nhã bỗng nhiên thấy hơi chột dạ, vội vàng chuyển ánh mắt qua chỗ khác: “Tôi… tôi ngủ rất say, làm sao biết chuyện gì chứ?”
Giang Chu há hốc miệng, không tin nói: “Cô là heo sao?!”
“Cái gì? Cậu nói tôi là heo á? Rõ ràng cậu mới là heo mà.”
“Nếu như cô không phải heo, làm sao có thể để người leo lên giường của mình mà cũng không biết?”
Doãn Thư Nhã cười nhạo một tiếng, quay đầu nói: “Nếu là vậy, thì chắc chắn là cậu còn không bằng heo.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Cô đùa gì thế?”
“Cậu còn không phân biệt được ai đang ngủ trên giường, không phải còn ngu xuẩn hơn cả heo sao?”
Bầu không khí trong phòng nhất thời rơi vào yên tĩnh.
Hai người nhìn lẫn nhau, bầu không khí từ từ trở nên có chút ám muội.
Doãn Thư Nhã cảm thấy không chịu nổi loại cảm giác này, gò má nhất thời đỏ lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Mà ánh mắt của Giang Chu hơi đảo, liếc một cái liền nhìn thấy cúc áo của nàng đã biến mất.
Mẹ nó, chắc chắn là tối hôm qua mình đã làm cái gì đó?
Bàn tay này của mình, tuyệt đối là có tư tưởng và linh hồn riêng nhỉ?
Hắn thật sự rất hối hận!
Nếu như khi đó mình tỉnh táo thì tốt biết bao.
“Nói đi, cậu định bồi thường cho tôi thế nào đây?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Bồi thường cái gì cơ?”
Doãn Thư Nhã lấy hai tay chống mép giường, tiến lại gần hơn một chút: “Tôi đã độc thân 30 năm, cậu là người đàn ông đầu tiên ôm tôi ngủ.”
“Hay là… đêm nay cho cô ôm tôi ngủ nhé?”
“Phi!”
Giang Chu nuốt nước miếng: “Vậy cô muốn thế nào?”
Gò má Doãn Thư Nhã đỏ lên: “Sau này… cậu chính là người của tôi, lấy tên là Tiểu Chu Tử.”
“Đậu xanh rau muống…”
“Cái gì?!”
Giang Chu kinh ngạc đến choáng váng: “Tiểu Chu Tử? Tôi cmn không làm gì cả, tại sao lại thành thái giám rồi?”
Doãn Thư Nhã xấu hổ, liền lấy gối ôm đập qua: “Cậu là tên khốn khiếp, cậu còn muốn làm cái gì?”
“Chính là làm cái mà cô đang nghĩ đấy.”
“Phi, không biết xấu hổ, đáng ghét!”
Doãn Thư Nhã quỳ ở trên giường, vừa xấu hổ vừa giận dữ mà cầm gối nện Giang Chu.
Kết quả là hơi mất thăng bằng, cả người cả gối đều trực tiếp ngã về phía đó.
Giang Chu nhanh tay nhanh mắt, lại sợ nàng ngã dập đầu, vì vậy hắn vội vàng đưa tay nắm eo của nàng, lại ôm nàng vào lòng một lần nữa.
Biết diễn tả cái tư thế này thế nào đây.
Chính là Giang Chu ngồi khoanh chân, hai tay còn ôm lấy vòng eo tinh tế của Doãn Thư Nhã.
Mà Doãn Thư Nhã thì quỳ gối trước chân của hắn, cả người nghiêng về phía trước.
Bởi vì nàng hơi hoảng loạn, nên hai bàn tay nhỏ bé trắng nõn đã nắm chặt vai của Giang Chu.
Trọng tâm của cả hai người đều đặt ở trên người của Giang Chu.
Doãn Thư Nhã giống như bị điện giật, nàng vội vàng rời khỏi ngực của Giang Chu.
Sau đó lại cúi đầu yên lặng giống như một con thỏ nhỏ bị sợ hãi.
Mà Giang Chu thì vẫn duy trì cái tư thế nhấc hai tay kia, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Chương 810 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]